Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trận Chiến Tàn Khốc
Cơn cao trào nhỏ mà Hứa Điềm tự mình tạo ra khi cưỡi lên người anh chỉ là một đốm lửa leo lét. Giờ đây, cô kiệt sức, mềm oặt như một con búp bê vải, gục trên lồng ngực rắn chắc của anh, hơi thở đứt quãng. Đôi chân cô vẫn kẹp hờ bên hông anh, nhưng đã mất hết sức lực.
“Mệt… Em… mệt quá…”
Từ Chính Thanh bật cười, một tiếng cười trầm đục, rung động lồng ngực, truyền thẳng vào màng nhĩ cô. Anh hôn lên đỉnh đầu đẫm mồ hôi của cô.
“Ai bảo em ham hố?” Anh siết chặt vòng tay quanh eo cô, một tay luồn xuống nâng đỡ cặp mông tròn lẳn. “Nhưng mà,” anh thì thầm, giọng nói mang theo ý tứ khen ngợi không thể che giấu, “Ngọt ngào của anh… giỏi thật đấy.”
Hứa Điềm lười biếng cọ mặt vào ngực anh, coi đó là một lời đồng ý.
Nhưng cô đã lầm.
“Nhưng em mới làm nóng máy thôi,” anh nói. “Giờ đến lượt anh.”
Chỉ bằng một chuyển động dứt khoát của cơ hông, Từ Chính Thanh lật cô lại. Quyền chủ động bị đoạt lấy trong chớp mắt. Giờ cô nằm dưới, hoàn toàn phơi bày, còn anh chống hai tay bên cạnh, nhìn cô từ trên cao. Cự vật của anh vẫn đang hùng dũng cắm sâu bên trong cô, chưa hề rút ra.
“Em tưởng thế là xong à?” Anh cúi xuống, hôn lên chóp mũi cô. “Bài học hôm nay còn dài lắm.”
Anh không để cô kịp trả lời. Anh nắm lấy hai cổ chân cô, gác lên vai mình. Tư thế này khiến cô bị phơi bày đến tột cùng, cửa huyệt ửng hồng bị banh rộng, oằn mình ôm siết lấy gốc gậy thịt của anh.
Và rồi, trận cuồng phong ập đến.
Từ Chính Thanh không còn là người thầy giáo ôn hòa, kiên nhẫn nữa. Anh là một con thú đói. Anh thúc, mạnh bạo, dứt khoát. Mỗi một cú đâm của anh đều như muốn xé toạc cô ra, như muốn đóng cọc vào tận cùng tử cung.
“A… A… Chậm… Thầy… Thầy Từ… Chậm…”
Tiếng da thịt va chạm vang lên chan chát, khô khốc và dâm đãng. Tiếng rên rỉ của cô bị những cú thúc của anh đâm cho vỡ nát.
“Chậm?” anh gầm gừ bên tai cô, hơi thở nóng rực. “Em có chắc là em muốn chậm không?”
Anh cố tình thúc vào một điểm gồ lên bên trong cô, một điểm mà chính cô cũng không biết nó tồn tại.
“Áaaaaa!”
Hứa Điềm giật nảy người, hai chân căng cứng. Một luồng điện chạy dọc sống lưng. Khoái cảm ập đến như sóng thần, nhấn chìm lý trí của cô. Nước mắt sinh lý trào ra, cô không còn biết mình là ai nữa. Cô chỉ biết rên la, cầu xin.
“Không… không được… Em… em sắp ra…”
“Ngoan,” anh thì thầm, nhưng động tác không hề chậm lại. “Chờ anh. Chúng ta cùng nhau.”
“Em… em không nhịn được!” Cô khóc nấc lên.
“Vậy thì gọi tên anh!” Anh cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô, ra lệnh. “Không phải ‘Thầy Từ’. Gọi ‘anh’!”
“A… Từ Chính Thanh… Anh… Aaaa!”
Tiếng hét cuối cùng của cô bị nuốt chửng. Cả cơ thể cô co giật dữ dội, tiểu huyệt thắt chặt lại, điên cuồng siết lấy anh.
Và đó là lúc anh mất kiểm soát.
Anh gầm lên một tiếng trầm đục, thúc vào thêm vài cái sâu đến điên cuồng, trước khi dòng tinh dịch nóng bỏng phun trào, bắn sâu vào bên trong cô, lấp đầy mọi ngóc ngách.
Cả hai cùng nhau rơi xuống từ đỉnh cao, run rẩy và kiệt sức.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận