Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiếc váy đỏ và lời hứa của sân trường
Căn hộ chìm trong một sự im lặng kỳ lạ sau khi Lăng Thiệu dọn dẹp xong. Mùi hoan lạc đã tan, chỉ còn lại mùi xà phòng và không khí se lạnh của máy điều hòa. Thư Tâm ngồi trên chiếc sô pha mới tinh, co người lại, cố gắng thu mình nhỏ bé.
“Em đang nghĩ gì?” Lăng Thiệu ngồi xuống bên cạnh. Hắn đã tắm rửa, mặc một chiếc áo phông đơn giản, nhưng hơi thở nam tính vẫn áp đảo.
“Không có gì.” Cô lí nhí, mắt dán vào hoa văn trên tấm thảm.
“Em đang nói dối.” Hắn xoay cằm cô lại, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn. “Em đang không vui. Tống Văn đã nói gì với em?”
“Cô ấy không nói gì cả.”
“Vậy thì là do anh.” Hắn khẳng định, không phải hỏi. “Em thấy căn nhà này ngột ngạt? Em không muốn ở đây?”
Thư Tâm cắn môi. Hắn nói trúng tim đen. Căn nhà này, từng ngóc ngách đều nhắc cô nhớ đến Tống Văn, nhắc cô về sự phản bội của mình.
Lăng Thiệu thở dài, một hơi thở nặng nề. Hắn đứng dậy. “Thay đồ đi. Anh đưa em ra ngoài.”
“Đi đâu?”
“Mua sắm. Phụ nữ không vui thì nên đi mua sắm.” Hắn nói, giọng thản nhiên như thể đó là một chân lý không thể chối cãi.
Trung tâm thương mại hoa lệ và ồn ã. Ánh đèn rực rỡ khiến Thư Tâm hơi choáng ngợp. Cô đã quên mất cảm giác này. Lăng Thiệu dắt tay cô đi thẳng đến khu hàng hiệu cao cấp, nơi mà trước đây cô chỉ dám đứng nhìn từ xa.
Hắn kéo cô vào một cửa hàng, không thèm nhìn giá, chỉ tay vào một loạt váy. “Lấy mấy bộ này, cỡ của cô ấy.”
Nhân viên bán hàng vội vã chạy đi. Thư Tâm hoảng hốt kéo tay hắn. “Em không cần… đắt lắm…”
“Anh mua cho em. Em chỉ cần mặc.”
Ánh mắt hắn dừng lại ở một chiếc váy lụa màu đỏ thẫm, kiểu váy hai dây, xẻ tà cao, được trưng bày trên ma-nơ-canh.
“Mặc thử cái đó đi.”
“Không… hở quá.” Cô đỏ mặt, vội lắc đầu. Đó là kiểu trang phục cô không bao giờ dám nghĩ đến.
“Đi.” Hắn đẩy cô vào phòng thử đồ, ném chiếc váy vào tay cô. “Anh muốn thấy.”
Mười phút sau, Thư Tâm bước ra, ngượng ngùng đến mức không dám ngẩng đầu. Chiếc váy như một ngọn lửa, ôm trọn lấy từng đường cong của cô. Làn da trắng sứ của cô như phát sáng trên nền lụa đỏ. Phần ngực đầy đặn được tôn lên một cách khiêu khích, và đường xẻ tà cao lấp ló cặp đùi thon.
Cả cửa hàng như nín thở. Lăng Thiệu đứng yên, ánh mắt hắn tối sầm lại. Hắn bước tới, ngón tay lướt nhẹ trên xương quai xanh của cô.
“Đẹp lắm,” hắn thì thầm, giọng khàn đi.
Cô ngước lên, bắt gặp ánh mắt nóng rực của hắn. Trong đó, cô không chỉ thấy sự tán thưởng, mà còn là ham muốn chiếm hữu trần trụi.
“Em mặc cái này,” hắn cúi xuống, ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai nhạy cảm, “Anh sẽ đưa em đến trường anh. Anh muốn tất cả bọn họ phải thấy, người phụ nữ của Lăng Thiệu đẹp đến mức nào. Và đêm nay… anh sẽ xé nó ra ngay trên người em.”
Lòng bàn tay hắn trượt từ eo cô xuống, bóp mạnh vào mông cô một cái, một cử chỉ thô bạo nhưng đầy kích thích ngay giữa chốn đông người.
Thư Tâm run lên. Nỗi sợ hãi và một niềm kiêu hãnh kỳ lạ trỗi dậy. Cô không còn là người vợ quê mùa, an phận nữa. Cô là người tình của hắn, một món trang sức rực rỡ và tội lỗi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận