Chương 310

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 310

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phủ Thái tử, mọi người đều biết tính tình Thái tử lạnh lùng cô độc đến nhường nào.
Mỹ nhân được mang về có đôi mắt ngây thơ, dung nhan kiều diễm động lòng người, nhưng dù có xinh đẹp đến đâu thì chưa ai được Thái tử liếc mắt thêm lần nào.
Chức Vụ lọt vào mắt của Thái tử là do là người đưa ống tín cho nàng ở phủ Ngọc Sơn hầu lại là thuộc hạ của Cẩn Vương.
Điều thú vị là kẻ đó đã sát hại biết bao người tɾong phủ Ngọc Sơn hầu rồi tự uống thuốc độc tự sát, rõ ràng là tử sĩ của Cẩn Vương.
Hắn không tha cho bất kỳ ai tɾong phủ Ngọc Sơn hầu, vậy mà lại nhận ra nàng thỏ trắng yếu đuối này, thậm chí giao phó tín vật quý giá cho nàng.
Trong phòng.
Yến Ân mở bức mật thư, ánh mắt sâu thẳm lướt qua thông tin về thiếu nữ tɾong thư nhưng không vội ra lệnh.
Đồ Hề không khỏi chống cằm suy đoán sâu xa, “Nhưng… Cẩn Vương chưa từng có bất kỳ tin đồn tình ái nào.”
Ôn Từ nói “Càng như vậy thì càng chứng tỏ Cố tiểu thư có vị trí đặc biệt với Cẩn Vương.”
Vì muốn bảo vệ thiếu nữ đó mà đến Cẩn Vương không cho phép để lại bất kỳ dấu vết nào liên quan đến nàng.
Nhưng đây chưa bao giờ là phong cách của Cẩn Vương.
Đồ Hề nghe vậy như hiểu ra phần nào.
“Thì ra là vậy…”
Nếu nàng có mối quan hệ mật thiết với Cẩn Vương thì nàng cũng có thể trở thành một quân cờ của Thái tử.
“Ba ngày sau, đïện hạ đưa nàng đi gặp ca ca nàng. Sau khi đïện hạ ban ơn, dù nàng không thể cung cấp thông tin có lợi…”
Đồ Hề ngộ ra, “Thì Điện hạ cũng có thể tre0 nàng lên tường thành phơi nắng, chỗ đó dễ thấy nhất, chắc chắn tai mắt của Cẩn Vương sẽ nhìn thấy.”
Ôn Từ “…”
Nhưng dù sao đi nữa, sau khi Cố tiểu thư bị cuốn vào chuyện này thì hiển nhiên không thể toàn vẹn rút lui.
Ba ngày sau có thể gặp ca ca vốn là tin vui với Chức Vụ, nhưng tɾong lòng nàng vẫn cảm thấy bất an.
Hòa Y biết được những chuyện nàng đã gặp phải sau khi gặp Thái tử, tɾong lòng cũng không có nghi ngờ gì.
“Có lẽ Thái tử thật sự là người tốt, là Cẩn Vương hiểu lầm chăng?”
Chức Vụ lắc đầu, “Có phải người tốt hay không đợi gặp ca ca rồi sẽ rõ.”
Từ khi vào kinh, tất nhiên Chức Vụ đã không ít lần nghe thấy Thái tử được ca tụng ra sao, tɾong mắt người khác, Thái tử không chỉ dung mạo xuấtchúng tính tình nho nhã mà còn cư xử rấtôn hoà hữu lễ.
Nhìn bên ngoài thì vị Thái tử tôn quý này thật sự không có gì có thể chê trách.
Nhưng A Tự từng lén nói với nàng rằng Thái tử không tốt nên dĩ nhiên Chức Vụ tin tưởng A Tự hơn…
Cứ cho là A Tự có hiểu lầm gì với Thái tử đi nữa, Chức Vụ không muốn dễ dàng tin tưởng đối phương trước khi gặp được ca ca mình.
Sự lạnh lùng trước đây của Thái tử chưa từng khiến Chức Vụ cảm thấy bất an.
Chỉ khi nàng mạo phạm y, cố đoạt lấy ống tín, nhìn thẳng vào đôi mắt đen thâm trầm của y, nàng mới cảm thấy ngực như bị đè nén.
Với một thiếu nữ chỉ ở khuê phòng chưa từng trải qua nguy hiểm bên ngoài thì cảm giác đó thật khó tả.
Như thể bị một thứ cực kỳ nguy hiểm để mắt tới…
Hòa Y vốn vô tư, chỉ cho rằng tiểu thư của mình nghĩ quá nhiềụ
Tiểu thư cắn Thái tử một cái, nếu là người bình thường có tính khí không tốt thì chắc đã sớm nổi giận, thậm chí có thể động thủ.
Nhưng vị Thái tử đó không những không giận mà còn an ủi tiểu thư. Người có tính cách tốt như vậy, e rằng đốt đuốc cũng khó tìm thấy.
Còn chuyện Thái tử có đáng tin hay không thì chủ tớ hai người cũng chưa vội đưa ra kết luận.
Nhưng sống tɾong phủ Thái tử, Chức Vụ không tránh khỏi phải cẩn trọng từng chút một.
Sáng hôm sau, sau khi ăn xong bữa sáng do hạ nhân tɾong phủ mang đến, Chức Vụ bỗng cảm thấy đau bụng không thể chịu nổi.
Hạ nhân thấy vậy muốn mời lang trung đến, nhưng Chức Vụ khéo léo từ chối, chỉ nói ở kinh thành có lang trung quen biết rồi để Hòa Y ra ngoài mời người đó đến.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài xuấthiện một vị lang trung g͙ià với mái tóc hoa râm. Sau khi bắt mạch cho Chức Vụ, ông kê đơn rồi nhận tiền rời đi, không có biểu hiện gì bất thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận