Chương 311

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 311

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phát Hiện
Bùi Từ tức đến cả người run rẩy: “Lúc trước không phải em ghét nhất là em ấy quấn lấy em sao?”
“Đúng!” Bùi Bất Tiện thản nhiên: “Vì mỗi lần em ấy quấn lấy em, em đều sẽ có phản ứng sinh lí, em cảm thấy xấu hổ, em không muốn để em ấy thấy, cũng không muốn để mọi người thấy, thế nào, không được sao?”
Bùi Từ sững sờ, không nói ra lời.
Bùi Bất Tiện cười lạnh: “Anh cũng đừng giả vờ, ba năm trước, lúc Kiều Sở Sở đến văn phòng anh, cố ý quyến rũ anh, anh cũng có phản ứng, em nhìn thấy.”
Máu trên mặt Bùi Từ như bị rút cạn, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.
Bùi Bất Tiện hất cằm lên, công khai khiêu khích anh ấy: “Bây giờ anh nhìn như đang lấy danh nghĩa anh trai để dùng lời lẽ chính nghĩa dạy dỗ em, thực tế anh đang ghen tị với em.”
Bắp thịt trên mặt Bùi Từ giật giật, từ từ rụt tay lại, nghiến chặt răng.
Bùi Bất Tiện đột nhiên cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều thoải mái: “Sao vậy? Sau khi làm rõ trong lòng thoải mái hơn đúng không, nhưng sau này anh vẫn sẽ giấu diếm, nếu không thiết lập anh trai xấu xa thích bày trò của anh sẽ sụp đổ.”
Bùi Từ im lặng không nói gì, nhẫn nhịn cúi đầu xuống.
Bùi Bất Tiện châm chọc đi ngang qua va vào vai Bùi Từ: “Chuyện hôm nay anh xem như không như nhìn thấy chứ? Giống như ba năm trước, em thấy anh có phản ứng sinh lí, em cũng giữ bí mật giúp anh như vậy.”
Đầu Bùi Từ ong ong, nắm lấy bả vai Bùi Bất Tiện, đấm anh ấy thật mạnh: “Em biết anh có suy nghĩ như vậy còn khiêu khích anh?”
Bùi Uyên từ trong phòng đi ra, thấy vậy quát lớn: “Hai đứa đang làm cái gì vậy?”
Những người khác cũng lục đục kéo ra, nhìn hai người ở cuối hành lang.
Bùi Từ tức đến nổ tung, chỉ vào Bùi Bất Tiện quát: “Con mẹ nó, nó ôm Kiều Sở Sở không buông tay!”
Đám người hơi giật mình, nhanh chân đi về phía Bùi Bất Tiện: “Cái gì?”
Vi Sinh Hoài Lăng vốn đang đút tay vào túi, dáng vẻ như đi xem kịch hay, vừa đọc được khẩu hình miệng của Bùi Từ thì lập tức tức giận, xắn tay áo xông tới!
Trong túi cậu có một vật rơi ra.
Là một máy bay không người lái rất tinh xảo.
Kiều Sở Sở từ trong phòng đi ra, muốn tiến lên, sự chú ý lại chuyển về phía máy bay không người lái của Vi Sinh Hoài Lăng.
Cô cúi người nhặt máy bay không người lái tinh xảo này lên, cẩn thận quan sát.
[Ơ? Cái này giống chiếc sau lưng Thụy Lạp.]
Cô cầm trong tay quan sát một lát, nghĩ đến chuyện gì đó, đột nhiên lạnh mặt: “Chờ một chút!”
Đám người đang vây Bùi Bất Tiện lại góc tường cùng nhau nhìn về phía cô.
Kiều Sở Sở giơ máy bay không người lái lên, mặt trầm xuống: “Đây là cái gì?”
Bọn họ giật mình, ánh mắt liếc qua Vi Sinh Hoài Lăng.
Chuyện gì xảy ra vậy? Sao thứ này lại bị lộ?
Vi Sinh Hoài Lăng biến sắc, sờ túi một cái.
Rơi lúc nào?
Ánh mắt Kiều Sở Sở sắc bén: “Vừa rồi mọi người vẫn luôn nhìn trộm tôi sao? Dùng máy bay không người lái theo dõi tôi?”
Đầu Vi Sinh Hoài Lăng lắc như trống!
Lâu Thính Tứ cũng lắc đầu theo phản xạ có điều kiện: “Không có không có không có!”
Những người khác tỏ vẻ không hiểu: “Theo dõi gì chứ? Nghe không hiểu.”
Sắc mặt Kiều Sở Sở trầm xuống, ném mạnh máy bay không người lái xuống đất!
Máy bay không người lái lập tức chia năm xẻ bảy!
Bầu không khí ồn ào hoàn toàn tĩnh lặng!
Hô hấp của họ như dừng lại, nhìn máy bay không người lái vỡ vụn trên mặt đất, sau đó từ từ ngước mắt nhìn vẻ mặt âm trầm của Kiều Sở Sở.
“Giải thích đi.” Giọng điệu Kiều Sở Sở dần trở nên hung tàn, mặt không cảm xúc: “Giải thích không ra một lý do hợp lý, sau này các người cũng đừng nói chuyện với tôi.”
Trên tầng hai trang viên của Lâu Thính Tứ, khắp hành lang đều là ánh đèn.
Cuối hành lang có một hàng những người đàn ông tuấn tú, hai chân thon dài mặc tây trang đứng.
Bọn họ có hơi khẩn trương, ai cũng không mở miệng nói chuyện trước.
Kiều Sở Sở đứng cách họ khoảng mười bước, đi về phía họ.
Người họ vô thức nghiêng về phía sau.
Bầu không khí giữa một đám người bọn họ như bị một con dao sắc bén cắt đứt, hơi lạnh từng chút tỏa ra.
Kiều Sở Sở đi đến trước mặt họ.
Dáng người cô nhỏ nhắn xinh xắn, lại không đi giày cao gót, ngẩng đầu nhìn họ, bộ dạng trông có vẻ ngoan ngoãn dễ bắt nạt.
Hô hấp của họ có hơi nặng nề, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Đôi mắt Kiều Sở Sở ẩm ướt như một chú mèo hiếu kì, dịu dàng nhìn chằm chằm họ: “Sao lại không nói gì?”
Cô nhướng mày: “Là đang chờ tôi hỏi từng người sao?”
Bọn họ: “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận