Chương 312

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 312

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào ban đêm.
Trong phòng của Chức Vụ bỗng nhiên xuấthiện một loại hương an thần lạ lẫm.
Sau khi Hòa Y tìm hiểu thì biết được hương liệu này rấtđắt tiền, thậm chí Thái tử vốn giản dị cũng ít khi sử dụng͟͟ tɾong phòng mình.
“Trước khi tiểu thư dùng bữa tối, còn có một cô cô đến hỏi về h0àn cảnh sống trước đây của tiểu thư…”
Vì vậy tɾong phòng khách vốn đơn sơ, cả giường nằm cũng đã được thay bằng chăn đệm mềm mại tinh tế hơn.
Sự chu đáo và tỉ mỉ của đối phương khiến Chức Vụ không khỏi băn khoăn tự hỏi liệu mình có đang lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử không?
Đến ngày thứ ba, Thái tử thực sự giữ đúng lời hứa cho phép Chức Vụ gặp lại ca ca mình.
Trong ngục tối, trông Cố Tuyên Thanh không thay đổi nhiều so với mười năm trước, chỉ là vẻ ngoài chín chắn hơn… Thật sự khiến nàng cảm thấy ngượng ngùng vì nhận nhầm.
“Nhưng sao đang êm đẹp ca ca lại bị giam giữ chứ?”
Chức Vụ cẩn thận quan sát ca ca mình, y phụctrên người huynh trưởng tuy không mới nhưng lại rấtsach sẽ. Trong nhà lao tối tăm vẫn có chăn giường sach sẽ, cũng có giấy mực, bút nghiên và nến, chứng tỏ có người âm thầm quan tâm.
Cố Tuyên Thanh thấy nàng xuấthiện ở nơi này, sắc mặt không khỏi khó coi.
Y nhìn nàng chăm chú, sau khi xác nhận đó là muội muội mình, tâm trạng càng thêm phức tạp.
“A Vụ…”
Có quá nhiều điều không tiện nói ra, Cố Tuyên Thanh chỉ có thể nhẫn nhịn cơn đau từ những vết thương trên người, giọng điệu bình tĩnh nói “Vụ án này rấtphức tạp, tất cả những người liên quan đều phải vào ngục. Đợi khi điều tra rõ ràng, người vô tội tự nhiên sẽ được thả ra.”
“Nếu không kẻ đáng bị trừng phạt cũng sẽ thoát khỏi vòng lao lý. Thái tử đïện hạ không hề xử sự bất công…”
Cố Tuyên Thanh nói ra sự thật.
Dù bị tra tấn và thẩm vấn, cho dù cơ thể đầy vết thương, nhưng đối với Thái tử, việc đối xử công bằng với các quan thần không thuộc phe Đông Cung đã là công bằng nhất rồi.
Nếu Thái tử có tư tâm thì có lẽ Cố Tuyên Thanh đã không còn sống đến lúc này.
“Vậy… Thái tử đïện hạ thực sự là người tốt sao?”
Cố Tuyên Thanh “…”
Y không hiểu sao muội muội mình lại có suy nghĩ sai lầm như vậy, y đang định nhắc nhở nàng thì chợt thấy Thái tử lạnh lùng thong thả bước vào.
Cố Tuyên Thanh đối diện với ánh mặt lạnh lẽo của Thái tử, y nhìn thấy những dụng͟͟ cụ tra tấn dính đầy máu trên bàn.
Bất kỳ thứ gì tɾong đó chạm vào cũng đủ khiến thân thể mềm mại của muội muội chịu không nổi…
Tay Cố Tuyên Thanh siết thành quyền, chỉ có thể đáp “Đúng vậy.”
“A Vụ, có Thái tử đïện hạ âm thầm giúp đỡ huynh là đủ rồi.”
“Tuy nhiên kinh thành là nơi quá phức tạp…”
Có lẽ để khiến muội muội bớt lưu luyến, Cố Tuyên Thanh nói tiếp với giọng lạnh lùng, khuyên Chức Vụ sớm quay về Vân Lăng.
Chức Vụ còn muốn nói thêm nhiều điều với ca ca nhưng cuối cùng ca ca lại tỏ ra thiếu kiên nhẫn, thúc giục nàng rời đi.
Sau khi rời khỏi ngục, lòng nàng trĩu nặng̝.
Những lá thư giữa huynh muội đầy ắp sự quan tâm nhung nhớ, nhưng khi gặp lại nàng không biết mình đã làm gì khiến ca ca thất vọng.
Thậm chí… có thể là không thích nàng nữa.
Mắt Chức Vụ như hơi ửng đỏ.
Nàng vừa thương cho tình cảnh của ca ca, vừa buồn bã vì thái độ lạnh nhạt của ca ca với mình.
Yến Ân thấy rõ nét mặt của nàng nhưng không xen vào.
Trên xe ngựa xóc nảy, đầu gối của Chức Vụ chạm vào người bên cạnh.
Hành mi nàng khẽ run, cuối cùng cũng hồi thần, nhận ra tɾong xe cũng có người khác, không phải là nơi thích hợp để đắm chìm tɾong nỗi buồn.
Nàng khẽ nắm lấy làn váy, giọng nói nhẹ nhàng “Điện hạ, ta không muốn quay về. Ta muốn chờ đến khi ca ca ra khỏi ngục được không?”
Yến Ân đang nhắm mắt dưỡng thần, lúc này mới từ từ mở mắt, giọng vẫn ôn hoà “Được.”
“Ta là bằng hữu của ca ca ngươi, đương nhiên sẽ thay mặt y chăm sóc ngươi.”
Chức Vụ cảm thấy không yên lòng, nhưng lại lo lắng cho ca ca nên không muốn rời đi.
Nàng nghĩ đến mình từng hiểu lầm Thái tử, tɾong lòng cũng tự giữ bí mật này.
Tại phủ kém gì các quý nữ ở kinh thành. Hơn nữa, ngày nào nàng cũng được nhận tin tức về tình hình của ca ca ngay tại đây.
Nhận ra tính cách Thái tử thực sự rấttốt, những ngày này Chức Vụ luôn ghi nhớ mình từng hiểu lầm y.
Gần đây kinh thành có lễ hội đèn lồng.
Chức Vụ muốn nhân dịp này vừa ngắm đèn vừa để Hòa Y thừa cơ rời đi.
“Thái tử đïện hạ đúng là rấttốt, nhưng chúng ta không thể h0àn toàn dựa vào y…”
Nàng để Hòa Y quay về Vân Lăng, tìm cách khiến Cố thị cũng phải ra tay.
Chức Vụ biết Cố thị đã suy tàn nhưng không đến mức không có cách nào.
Chỉ là để gia tộc ra tay thì nàng và anh trai phải chịu thêm nhiều tổn thất.
Hòa Y nghe lời rời đi.
Đến tối, Thái tử đã hứa dẫn Chức Vụ đi xem lễ hội đèn lồng nên đã về Đông cung từ sớm, chuẩn bị sẵn xe ngựa đón nàng ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận