Chương 313

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 313

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kiểm Tra
Bùi Triệt không có biểu cảm gì, cúi người sát bên tai cô, không nhanh không chậm nói: “Sở Sở, mạch đập của em quá nhanh, thật ra em không cần căng thẳng, anh cảm thấy ở đây không có người nào vì bị em nghi ngờ mà tức giận, hơn nữa còn rất thú vị, vì lúc em tức giận… rất đặc biệt.”
Kiều Sở Sở: “?”
[Đặc biệt? Mình tức giận còn đặc biệt? Ngực của mình không phải là ngực sao?]
Bùi Triệt: “?”
Anh ấy không nói gì bóp tay cô một cái rồi đi đến bên cạnh Bùi Uyên.
Kiều Sở Sở nhìn xung quanh, dứt khoát nắm lấy tay từng người, nắm xong rồi nói: “Anh đi!”
Lâu Thính Tứ mỉm cười: “Cảm ơn.”
Kiều Sở Sở ra hiệu Vi Sinh Lẫm xòe tay: “Tôi nhìn một chút là được.”
Vi Sinh Lẫm: “? Vậy không được, tất cả mọi người đều nắm, tôi cũng nắm tay là công bằng nhất.”
Khóe miệng Kiều Sở Sở giật một cái, nắm lấy tay anh ta một cái, xác nhận không đổ mồ hôi: “Đi đi.”
Vi Sinh Lẫm: “Cảm ơn.”
Doanh Trần ở một bên vui vẻ: “Đây là off fan sao?”
Kiều Sở Sở không vui: “Anh xòe tay ra là được.”
Doanh Trần không nói nhiều, lập tức cầm lấy tay cô: “Anh không.”
Kiều Sở Sở bị dọa lùi về sau một bước!
Anh ta không chút kiêng kị nhếch miệng, nắm lấy tay cô: “Tay em thật nhỏ, hơn nữa còn rất mềm, hóa ra nắm tay con gái là cảm giác này.”
Bùi Phong Lộng đẩy anh ta ra, trầm giọng bảo vệ Kiều Sở Sở: “Đừng quấy rối em ấy!”
Doanh Trần cũng không tức giận, vuốt ve lòng bàn tay Kiều Sở Sở thêm hai lần, đùa giỡn làm lễ với cô: “Được, thẩm phán lớn nhân.”
Kiều Sở Sở: “…”
[Từ lúc bắt đầu vừa rồi mình đã cảm giác mình đang chơi trò gia đình với họ vậy.]
Cô nắm lấy tay người tiếp theo, loại trừ từng người hiềm nghi, cuối cùng nhìn về phía Vi Sinh Hoài Lăng.
Vi Sinh Hoài Lăng ngoan ngoãn đứng đối diện cô, đôi mắt ướt sũng chăm chú nhìn cô, đáng yêu như một con thú nhỏ.
Kiều Sở Sở nắm chặt tay!
Người Hoài Lăng run lên, mắt đột nhiên đỏ bừng, tội nghiệp nhìn cô.
Lòng bàn tay cậu khô nóng.
Hơn nữa còn quá nóng.
Kiều Sở Sở nghi ngờ, ngẩng đầu nhìn cậu.
[Kỳ lạ, lúc đó người chạy ra cuối cùng chính là Vi Sinh Hoài Lăng, cậu ấy cũng là người có hiềm nghi nhất, vì sao người cậu ấy lại nóng vậy?]
Những người khác nhíu mày nhìn về phía Vi Sinh Hoài Lăng.
Nóng?
Hai mắt Vi Sinh Hoài Lăng đẫm lệ mông lưng nhìn Kiều Sở Sở: “Máy bay không người lái là của em đấy, chị.”
Kiều Sở Sở hơi giật mình: “Vậy tại sao vừa rồi cậu không nói?”
“Em sợ.” Hoài Lăng cắn môi dưới, vô cùng đáng thương: “Em sợ chị tức giận với em.”
Cậu nhanh chóng ra dấu: “Nhưng thật ra thứ này em dùng để làm việc, em cũng không hiểu vì sao chị vừa thấy đã tức giận, cho nên em không dám nói.”
Kiều Sở Sở hơi giật mình, dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi cậu: “Cậu dùng để làm việc?”
Hoài Lăng gật đầu: “Máy bay không người lái mini tốt nhất trên thị trường là mẫu này, em dùng nó để thăm dò kẻ địch, dù sao em cũng không nghe được, cần thứ này hỗ trợ, cho nên bên cạnh em luôn dự trữ sẵn.”
Cậu khổ sở rũ mắt: “Nếu em không có những thứ này, nói không chừng chết lúc nào cũng không biết, em không ngờ chị nhìn thấy máy bay không người lái sẽ tức giận, các anh thật ra đều biết đây là của em, nhưng họ đều không nói giúp em, cho nên em càng nghĩ càng sợ, cũng không dám giải thích cho chị…”
Vi Sinh Văn Trạm: “…?”
Biệt Hạc dần nhíu mày.
Mặt Lâu Thính Tứ đen như than.
Vi Sinh Lẫm buồn cười hé miệng, tức đến bật cười: “Mẹ nhà nó.”
Doanh Trần: “…Còn có thể như vậy sao?”
Những người khác đều khó hiểu nghiêng đầu.
Vi Sinh Hoài Lâm đang ra dấu gì vậy?
Bọn họ nhìn không hiểu.
Vi Sinh Hoài Lăng nhút nhát tiến lại gần Kiều Sở Sở, cẩn thận ra dấu tay: “Chị, em không có dùng máy bay không người lái này để theo dõi chị, xin chị tin em!”
Cậu nắm chặt tay cô, nhẹ nhàng lắc lắc: “Chị đừng giận em có được không?”
Kiều Sở Sở cân nhắc: “Cho nên máy bay không người lái này là của cậu, nhưng thứ này có trên khắp thị trường, tất cả mọi người đều có thể mua được?”
Hoài Lăng gật đầu.
Kiều Sở Sở cảm thấy hơi tội lỗi: “Ôi chao, vậy tôi… hiểu lầm cậu rồi.”
Hoài Lăng lắc đầu: “Máy bay không người lái đúng là của em, không oan.”
Kiều Sở Sở càng thấy có lỗi hơn: “Nhưng tôi trả lại cho cậu lại là đồ hỏng, cậu còn không trách tôi, là lỗi của tôi.”
Cô rất xin lỗi: “Thật xin lỗi Hoài Lăng, lúc trước tôi từng thấy thứ này trên người kẻ thù, cô ta dùng để giám sát tôi, cho nên tôi thấy cái này của cậu còn tưởng rằng máy bay không người lái đấy không phải của kẻ địch mà là do cậu phái đi!”
Người nhà họ Bùi: “?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận