Chương 314

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 314

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sao Lại Đảo Ngược Tình Thế Rồi
Sao lại đảo ngược tình thế rồi?
Bùi Du Xuyên ngơ ngác nhìn về phía Vi Sinh Văn Trạm, nhỏ giọng hỏi: “Rốt cuộc em trai anh nói gì vậy?”
Mặt Vi Sinh Văn Trạm đen đến mức đáng sợ: “Nó thừa nhận máy bay không người lái này là của nó.”
Bùi Du Xuyên gật nhẹ đầu: “Đó không thành vấn đề, đúng là của cậu ta.”
Vi Sinh Văn Trạm cười lạnh: “Nhưng nó cũng nói, máy bay không người lái này rất dễ mua trên thị trường, chúng ta đều biết chiếc máy bay không người lái này là của nó, nhưng chúng ta không nói giúp nó, nó không dám nhận là của mình.”
Người nhà họ Bùi: “???”
Vi Sinh Hoài Lăng hít một hơi, giống như càng nghĩ càng oan ức, vậy mà lại khẽ sụt sịt khóc!
Mọi người như bị sét đánh!
Cậu khóc?
Cậu khóc??
Kiều Sở Sở nhanh chóng lau nước mắt cho Vi Sinh Hoài Lăng, tay khua như đang tạo kết ấn: “Thật xin lỗi thật xin lỗi, tôi dọa cậu rồi, cậu đừng khóc đừng khóc, tôi đền bù cho cậu! Tôi đền bù cái này cho cậu, phí tổn thất thời gian tôi cũng bồi thường cho cậu!”
Cô khó chịu: [Mình cũng quá xúc động rồi, không điều tra kĩ đã đập đồ của người ta.]
[Nhưng Vi Sinh Hoài Lăng không phải là sát thủ sao? Giết kiểu gì mà còn khóc vậy!]
[Không phải nói cậu ấy là con sói giết người không chớp mắt sao?]
[Sao mà nước mắt cứ nện từng giọt từng giọt trên mặt đất thế này!]
Hoài Lăng tội nghiệp cầm điện thoại gõ chữ, lại dùng giọng nói phát lên.
Giọng nam máy móc bình tĩnh nói…
“Em không cần chị bồi thường cho em, chỉ cần chị không hiểu lầm em là được rồi.”
“Dù sao em cũng không nói được, không hoàn chỉnh như các anh, tay chân cũng vụng về, không biết giải thích như thế nào, đột nhiên có hơi bối rối, sợ chị sốt ruột, em giải thích không tốt, nên em cũng im lặng.”
“Chỉ có một điều đáng tiếc là… Các anh biết chân tướng cũng không nói giúp em, dù sao họ cũng là người khỏe mạnh mà.”
“Nhưng em không có ý trách các anh, em tin các anh không giúp em giải thích nhất định là có lý do của mình, chị đừng tức giận.”
Huyết áp Bùi Du Xuyên dần tăng cao, nhắm thẳng Vi Sinh Hoài Lăng, đá cậu một cái: “Tôi đạp cậu dính lên tường không xuống được!”
Bùi Mộc và Bùi Từ trái phải giữ lấy anh ấy: “Anh ba không được xúc động! Nếu anh xúc động như vậy sẽ trúng kế của cậu ta!”
Bùi Du Xuyên vung vẩy chân, gào thét nói: “Đừng cản anh! Anh muốn đồng quy vu tận với thằng nhãi làm ra vẻ này!”
Vi Sinh Hoài Lăng bị dọa trốn trong lòng Kiều Sở Sở: “Anh ba tức giận! Anh ba tức giận!”
Kiều Sở Sở nhíu mày nhìn về phía Bùi Du Xuyên: “Anh ba, anh dọa cậu ấy rồi!”
Bùi Du Xuyên hít sâu một hơi, run rẩy chỉ về phía Vi Sinh Hoài Lăng: “Anh dọa cậu ta? Máu tươi trên tay cậu ta còn nhiều hơn nước anh uống đấy! Cậu ta giả vờ! Kiều Sở Sở! Cậu ta giả vờ!”
Hoài Lăng vùi đầu vào cổ Kiều Sở Sở, vụng trộm nhìn về phía bọn họ, nhướng mày cười.
Hì hì!
Bùi Bất Tiện đột nhiên đỏ mắt, kêu to lao đến: “Không ai có thể tranh vị trí kia với tôi! Cũng không có ai có thể trà xanh bằng tôi! Người nhà Vi Sinh kia, cậu cút xuống cho tôi!!!”
Bùi Phong Lộng giữ Bùi Bất Tiện lại: “Tiểu Thất sao em cũng kích động rồi? Tỉnh táo lại, em không thể trúng kế!”
Hai mắt Bùi Bất Tiện đỏ ngầu: “Em có phải liều mạng cũng muốn nhấn cậu ta vào trong bồn cầu!”
Vẻ mặt Bùi Triệt trầm xuống: “Đừng ồn nữa!!!”
Mọi người dừng lại, kinh ngạc nhìn về phía Bùi Triệt.
Bùi Triệt trầm mặt, nhìn hai em trai không có ý chí của mình: “Em trai Hoài Lăng đã như vậy rồi hai đứa còn ầm ĩ thế này, các em khiến anh quá thất vọng!”
Bùi Bất Tiện và Bùi Du Xuyên hơi giật mình, cảm thấy anh ấy có bệnh: “Anh hai, anh…”
“Bùi Triệt nói đúng.” Bùi Uyên đứng ra ổn định tình hình: “Hoài Lăng nhát gan, chúng ta cũng đều là bạn, nên an ủi cậu ấy mới đúng.”
Bùi Uyên nhìn về phía Vi Sinh Văn Trạm: “Anh thấy đúng không? Anh Văn Trạm?”
Khuôn mặt Vi Sinh Văn Trạm vốn đang trầm xuống, nghe vậy thì dần giãn ra, giọng nói sâu xa: “Đúng vậy, em trai tôi khó khăn như vậy, chúng tôi sao có thể để em ấy trốn ở bên cạnh một cô gái được? Như vậy không phải người anh cả như tôi quá lạnh lùng rồi sao.”
Biệt Hạc vân vê phật châu, cười như không cười: “Chỉ có đàn ông mới hiểu rõ đàn ông nhất.”
Vi Sinh Lẫm mở hai tay, thoải mái nói: “Chúng ta mới là người an ủi Hoài Lăng tốt nhất!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận