Chương 314

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 314

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

313 Hai ngày nay có nghĩ đến anh không 1
“Cậu không biết mình thích anh ấy đến mức nào đâu, trong quyển nhật ký của mình đều là bài phỏng vấn liên quan đến anh ấy trên tạp chí, ngày lễ kỷ niệm thành lập trường mình cũng là người đầu tiên nhận ra anh ấy.”
“Vì sao… Vì sao anh ấy lại không chịu nhìn mình chứ, sao anh ấy lại đưa đồ mà mình tặng chuyển tay cho người khác? Vì sao chứ?”
Lạc Nhu nhìn cô ta nước mắt nước mũi ghé vào trong ngực cô ấy, đau lòng không thôi “Nhiêu Nhiêu ngoan, chúng ta đổi người khác để thích… Bên ngoài còn rất nhiều đàn ông tốt.”
“Không đâu, sẽ không bao giờ có nữa.” Hai mắt Khương Nhiêu đẫm lệ, ngửa đầu nhìn Lạc Nhu.
“Cậu biết không Nhu Nhu, cậu biết loại cảm giác ký thác tâm linh không.”
“Trước đó anh ấy ở MIT, mình còn có thể tự an ủi bản thân rằng, mình và anh ấy cách xa ngàn dặm, cho dù mình thích cũng không thể làm được gì, nhưng cố tình anh ấy lại đến Yến Đại, cố tình đến bên cạnh mình…”
“Vì sao ngay cả tên mình, anh ấy cũng không nhớ được, cậu biết không, anh ấy…”
Lâm Chi Nam từ xa đã nghe được tiếng khóc tê tâm liệt phế trong nhà vệ sinh, khiến cho mấy cô gái còn chưa vào đã quay hướng chuyển sang nhà vệ sinh tầng hai.
Cô có chút đau đầu, mở cửa ra thì lập tức nhìn thấy cảnh này Hai người trực tiếp ngồi trên sàn nhà ôm nhau, Khương Nhiêu ôm Lạc Nhu gào khóc, có lẽ là uống say, không còn chất vấn như trước mà khóc nức nở.
Lạc Nhu ở một bên không an ủi được cũng theo đó khóc.
Lâm Chi Nam dở khóc dở cười.
Sau khi nhìn thấy cô, Lạc Nhu dừng khóc, cười xin lỗi, lại chỉ vào người trong ngực.
Lâm Chi Nam ngồi xổm xuống bên cạnh cô ấy “Muốn để cho cô ấy dễ chịu hơn một chút, tốt nhất là đi tìm nhân viên phục vụ hỏi về đồ giải rượu, lấy thêm khăn mặt lau cho cô ấy.”
“Tôi sẽ giúp cậu ở đây trông.”
Lời này khiến cho Lạc Nhu ngạc nhiên, trước kia bọn họ cùng Lâm Chi Nam không quen, lần trước ở cổng trường còn nhìn thấy Nhiêu Nhiêu làm khó người ta.
Chẳng qua đối mặt với thiện ý của cô, cô ấy đương nhiên không từ chối, sau khi cười một tiếng cảm ơn thì giao Khương Nhiêu cho cô, đi bên ngoài tìm nhân viên phục vụ.
Trong phòng vệ sinh thoáng chốc yên tĩnh hơn không ít, có lẽ là uống say cũng hiểu được bên cạnh không phải người quen, Khương Nhiêu cũng không khóc to, chỉ dựa vào bả vai Lâm Chi Nam nghẹn ngào run rẩy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận