Chương 314

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 314

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà giang sơn này được đánh đổi bằng mạng của cô ấy, sao ông ta nỡ từ bỏ?
Chỉ có thể xây lên tầng tầng lớp lớp bức tường, vô số lớp hàng rào, đã không còn đường lui từ lâu rồi.
Giữ vững thành trì này, cũng vây khốn ông ta ở bên tɾong.
“Anh cả, tâm trạng anh không tốt sao?” Triệu Thanh Thừa đã ăn xong một bát cơm, thấy Triệu Thanh Thừa còn chưa động đũa thì hỏi “Vừa nãy anh có chuyện muốn nói với em phải không?”
Triệu Thanh Lương khẽ cười, ngước mắt nhìn người đàn ông cứng cỏi đối diện.
“Chú Ba, lúc anh mới gặp chú, chú còn bé tí xíu, ͼhân tay bé như ngó sen, nhưng mà tinh thần rấthoạt bát, vừa tỉnh dậy đã khóc lóc đòi mẹ. Lần nào anh bế chú vào lòng chú cũng nín ngay.”
Triệu Thanh Thừa chợt ngừng hành động đang làm, nhếch miệng cười nói “Thật sao? Em ồn ào thế á?”
“Ừm, anh còn tưởng chú dính anh nên mới trông chú giúp mẹ chú. Chỉ cần chú ngoan ngoãn thì anh sẽ mua đồ chơi cho, nhưng mà chú chẳng cần đồ chơi mà chỉ đòi mẹ. Sau này anh mới phát hiện, thật ra chú chỉ dính cô ấy thôi, trẻ con sẽ dùng tiếng khóc để thu hút sự chú ý của người lớn.”
“Mẹ em là người như thế nào?” Đôi mắt Triệu Thanh Thừa hơi tối xuống “Không nhớ gì cả.”
“Cô ấy rấtđẹp, cũng rấtyêu chúng ta. Chỉ có cơ thể cô ấy không tốt.” Triệu Thanh Lương mỉm cười, một giọt nước mắt chảy ra khỏi hốc mắt. Chỉ một giọt.
“Nói chuyện này làm gì? Anh cả, người đã chết từ lâu rồi, dù sao em cũng chẳng nhớ rõ nữa, thế nên cũng không đau khổ.”
“Chú Ba, nếu trên đời này có một kỹ thuật có thể giúp con người bất tử, đồng thời chữa khỏi mọi loại vết thươռg, thì chú sẽ dùng cho ai?” Triệu Thanh Lương đột ngột hỏi.
Triệu Thanh Thừa ngước mắt lên “Anh cả, rốt cuộc là cái gì thế? Sao em nghe chẳng hiểu gì cả?”
“Anh từng có một cơ hội để mẹ em sống sót.” Triệu Thanh Lương nói “Nhưng mà đứng trước mẹ em và quyền lực, anh đã lựa chọn cái saụ Một ý nghĩ sai lầm Người kia cho anh thuốc, và anh đã dùng cho Triệu Trường Hồng, bởi vì lão sắp chết rồi, mà anh thì lại muốn biết một số bí mật. Thế là đành phải đưa thuốc của A Nhuế cho lão, để lão sống thêm ba mươi năm. Nhưng bây giờ anh hối hận rồi.” Triệu Thanh Lương ôm mặt “Tất cả đều là báo ứng của anh ”
“Bí mật gì vậy anh cả? Chẳng phải Triệu Trường Hồng là bố của chúng ta sao? Lại còn thuốc gì nữa? Chẳng phải ông ta đã chết sao? Đầu óc em không the0 kịp anh nữa rồi.” Triệu Thanh Thừa tiếp tục giả ngốc, tiện thể moi ra thêm nhiều thứ về cái “bí mật” này.
“Bố không chết, nhưng cũng không khác lắm.” Triệu Thanh Lương lại không nhắc đến bí mật đó nữa “Lúc đó, anh cho rằng A Nhuế sẽ chờ anh, phòng thí nghiệm của chúng ta sẽ nhanh chóng tìm được cách loại trừ mầm bệnh cho cô ấy, cô ấy không cần sống sót bằng cách bất tử. Nhưng mà cô ấy đã đi trước một bước, rời đi bằng cách tre0 cổ tự tử. Về sau, cách thì có nhưng người lại chẳng còn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận