Chương 314

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 314

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cao trào bắn tinh, lỗ thịt hút tinh chân không, hội trưởng Lục bị Tần Sầm trở về túm cổ áo chất vấn (phần 1)
Hôm nay Cung công tử hiếm khi mặc áo sơ mi trắng thay vì một bộ đồ lập dị khác người nào đó, áo sơ mi chỉ cài vài nút, khe hở ngực gần như hở tới phần dưới ngực, cơ ngực nổi bật dưới lớp áo sơ mi, dường như còn trắng hơn cả lớp áo sơ mi trắng đó…
Hai bắp thịt ngực đè ép vào nhau, giữa ngực hiện ra một đường giữa rộng chừng một ngón tay, trên cổ còn đeo một miếng ngọc, là một miếng ngọc to bằng ngón tay được chạm khắc hình rồng bằng đá cẩm thạch treo vừa vặn trước ngực, lướt qua lướt lại ở đường ranh giữa ngực.
Ngón tay có khớp xương rõ ràng như ngọc, Cung Chiêu Hề dứt khoát gọi điện thoại tới.
Lúc trước Tô Mộc đưa cho người bạn cùng phòng của mình là số điện thoại, lần này gọi là gọi điện thoại thông qua phần mềm giả giọng, âm thông báo không giống nhau.
Điện thoại của Tô Mộc để trên bàn, không nhìn rõ được tên người gọi.
Lục Thương dừng một chút, giọng nói khàn khàn, mập mờ không rõ: ”Có người gọi điện thoại cho cậu.”
”A, ha a… Cái gì, điện thoại gì~ A, điện thoại, tôi, tôi bây giờ không nhận điện thoại được~ Ưm… Không được, cậu để tôi xuống nghe điện thoại…”
Ban đầu Tô Mộc còn hơi mê mang, chưa kịp phản ứng là điện thoại gì, sau khi phản ứng lại rồi liền theo bản năng cảm thấy mình không thể bắt máy được, bất lực trước lỗ thịt không ngừng nghiền ngẫm quấn quít dương vật, trong âm thanh mang theo nức nở, chỉ muốn trốn xuống giường, bất kể là phải mượn cớ gì.
”Được.” Lục Thương hơi nâng cao mông lên với một nụ cười trêu chọc, bao quy đầu được miệng lỗ ngậm lại không bị rơi ra ngoài, nhưng tựa như một giây sau là có thể rớt xuống ngay, ngay tại khi Tô Mộc dùng tay mềm đẩy Lục Thương ra, Lục Thương lại đột nhiên lấy thế nhanh như chớp móc eo Tô Mộc lại, bởi vì quán tính của cơ thể mà dương vật nhanh chóng hung hăng xuyên thấu qua lỗ thịt, lần này Tô Mộc còn có thể nhìn thấy một chỗ phình nhỏ trên cái bụng rắn chắc của Lục Thương!
”A ha a~ Khốn nạn!” Vành mắt Tô Mộc đỏ bừng, âm thanh nức nở mắng chửi người, tay mềm không chịu được còn muốn bấu Lục Thương, bấu xong rồi còn phải véo hai cái!
”Đương nhiên không thể nào.” Trong âm thanh của Lục Thương lại mang theo nụ cười.
”Cậu là đồ khốn nạn!” Tô Mộc khàn giọng mắng.
”Ừm, khốn nạn cũng không kém gì cậu.” Lục Thương chăm chú nhìn Tô Mộc, trong giọng nói xen lẫn sự thích thú.
Ngón tay cực kỳ ngứa, Tô Mộc hận không thể hung hăng bấu thêm mấy cái nữa trên người của Lục Thương!
Khốn nạn! Con rùa đen khốn nạn!
Quả nhiên không phải thứ chim gì tốt!
Sống như vậy nên mới xứng đáng bị lừa gạt!
Tô Mộc càng tức giận thì miệng càng không lựa lời, vừa rên rỉ vừa mắng người, ngoại trừ những khi miệng bị chặn lại thì cái miệng nhỏ nhắn đó chưa từng dừng lại lúc nào!
Lục Thương bị cậu mắng cũng không nóng nảy, trong lòng lại dâng lên chút cảm xúc buồn cười.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận