Chương 314

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 314

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quả nhiên nghe thấy chị Trương nói: “Chị biết họ đầu tư vào một chương trình giải trí, đoàn làm phim cũng mơ hồ nghe nói họ đã đầu tư, nhưng chị cũng không chắc lắm.”
Quý Vân không nhịn được hỏi: “Vậy ra những người này không dám đắc tội với nhà họ Giang mà dám đắc tội với nhà họ Diệp?”
Sau khi nói xong, cô ấy biết rằng mình đã nói lời ngu ngốc rồi.
Người ta nói rằng quan huyện không bằng quản lý hiện tại, nhà họ Diệp luôn làm việc trong các ngành công nghiệp truyền thống và tương đối xa công chúng, vì vậy người thừa kế Diệp Thù Yến vẫn giữ một cảm giác bí ẩn, nhưng nhà họ Giang thì khác. Rào cản truy cập Internet trực tiếp vào ngành giải trí không cao, nguồn vốn dồi dào và có sẵn những lợi thế. Huống chi chỉ là không hợp tác mà thôi, cho nên không thể nói là đắc tội.”
Vậy ra Đạo diễn Phùng…” Quý Vân không muốn tin: “Là đạo diễn, lẽ nào ông ấy không muốn có tác phẩm hay ư?”
Đường Noãn giương mắt nhìn cửa hông tòa nhà mở ra, đạo diễn Phùng đi bên cạnh anh trai thứ hai của Giang Miểu – Giang Tế – vừa đi vừa cười nói, cô bình tĩnh nói: “Có lẽ có một số người cam tâm tình nguyện bị tư bản chèn ép?”
Sẽ có những kẻ đánh mất chính mình, bị tiền tài che mờ con mắt, điều này rất bình thường mà. Biết được điều này, Đường Noãn ngừng làm những việc vô ích lại, nói với Quý Vân: “Vậy chúng ta tìm người khác đi.”
Giới giải trí rộng lớn như vậy, vốn liếng của nhà họ Giang dù giàu có đến đâu cũng không thể một tay che trời.

Có rất nhiều người trong làng giải trí đang kiếm sống, luôn có những người nghiêm túc với lý tưởng của họ, bọn họ chỉ là phải tốn nhiều công sức hơn mà thôi. Không ngờ Giang Tề ở phía sau lại chủ động nói: “Cô Đường.”
Đường Noãn nhìn anh ta bình tĩnh đi về phía mình, Đạo diễn Phùng không hề tỏ ra ngượng ngùng, còn tươi cười chào hỏi, mấy người khác cũng khách sáo và khen tặng xã giao đối với các cô, toàn là những con cáo già.
Đường Noãn đứng yên không nhúc nhích.
So với sự bá đạo cường thế của Giang Trạm, Giang Tế giống một con tiếu diện hồ ly hơn, giọng điệu của anh ta có vẻ dịu dàng và thân thiện hơn: “Tôi không ngờ cô Đường cũng sẽ đến đây.”
Chỉ là ý của anh ta thì chẳng tốt cho lắm: “Tôi cứ cho rằng cô Đường không tình nguyện đến thăm nhà của chúng tôi lắm, cho nên mới ngại ngùng chẳng mời cô lên.”
Đường Noãn cũng cười nói: “Xem ra trong lòng anh Giang rất rõ ràng, nhưng anh cũng nghĩ một đằng nói một nẻo nhỉ, bằng không tại sao thấy tôi lại không đi đường vòng, mà có lòng đuổi theo làm gì thế?”
Giang Tế cũng không tính toán, cười nói: ” Không có gì, chỉ là xuất phát từ lòng tốt nhắc nhở một chút, giới giải trí cũng không dễ lăn lộn như vậy đâu.”
Anh ta chỉ vào đám tạp nham ở tầng một, cười nói: “Nhưng nhà họ Diệp có nền tảng vững chắc, cô bỏ ra hàng chục triệu để giúp đỡ mọi người cũng không tệ, điều thiếu nhất trong giới giải trí này chính là tiền.”
Cho nên, ý của anh ta là cô nên quên đi vị đạo diễn lớn và minh tinh điện ảnh có tên có tuổi đi, chỉ có những đám tạp nham đó mới có thể tùy cô lựa chọn, kết quả à, đương nhiên sẽ bù lỗ triệt để. Đường Noãn đột nhiên cười nói: ” Không, vốn tôi còn lo về tài chính, không ngờ nhà họ Giang cũng mon men vào giới giải trí làm chuyện tốt, thế thì tôi không cần lo lắng nữa rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận