Chương 315

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 315

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngón tay Chức Vụ miết the0 hoa văn trên chăn, khi đối mặt với Thái tử hỏi tại sao nàng không chịu uống thuốc, nàng lúng túng nói “Thuốc lần trước đïện hạ cho uống không đắng đến thế.”
Thuốc người khác cho uống thì đắng nhưng thuốc Thái tử cho uống lần trước lại không đắng.
Yến Ân nhìn xuống bát thuốc “Lại có chuyện như vậy sao?”
Y cầm thìa sứ lên, từ từ nếm thử một ngụm.
Chức Vụ thấy vậy, tay nàng siết chặt chăn, lo sợ y phát hiện nàng đang nói dối…
Nhưng sau khi Thái tử nếm một ngụm, y lại giương đôi mắt đen lên nhìn nàng. “Hình như đúng là vậy thật…”
Nghe vậy, tim Chức Vụ đập như loạn nhịp.
Khi Thái tử thay thìa sach rồi đút thuốc cho nàng, nàng mới ngoan ngoãn hé môi uống thuốc.
Sau khi uống hết một bát thuốc, Chức Vụ cắn môi, giọng càng lúc càng nhỏ “Ta… ta vẫn còn hơi đói.”
Yến n gọi người mang cháo đến, tiếp tục tự tay đút cho nàng.
Nhưng sau khi ăn hết một bát cháo, Chức Vụ lại nói rằng nàng vẫn muốn ăn thêm.
Yến Ân dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua vòng e0 của nàng, giọng nói dịu dàng “Trước giờ A Vụ không ăn nhiều như vậy…”
Lời của y khiến thiếu nữ hơi nóng mặt.
Yến Ân nói “Khi bệnh bụng dạ sẽ hơi yếu, đợi khi khỏi bệnh rồi ăn thêm nhé.”
Chức Vụ không chắc có phải y đang từ chối mình không…
Khi nàng đang xấu hổ không biết làm sao thì một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên.
Chức Vụ ngước mắt, thấy Thái tử đưa tay lau sach nước súp còn sót lại trên môi nàng.
Mặt nàng lập tức đỏ bừng nhưng tay nàng siết chặt, không từ chối.
Yến Ân rũ mắt nhìn khuôn mặt đỏ hồng của nàng, động tác vẫn không dừng lại.
Thiếu nữ ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác, khẽ nói “Hình như ta buồn ngủ rồi…”
Mặt nàng nóng bừng.
Có lẽ đây là lần đầu tiên nàng gần gũi với người mình thích như vậy, thực sự khiến Chức Vụ có chút không chịu nổi.
Nàng nằm xuống gối, trước khi chìm vào giấc ngủ vẫn khẽ nói “Điện hạ là người rấttốt, trước đây ta không nên hiểu lầm đïện hạ…”
Thái tử đặt tay lên trán nàng, giọng như thở dài “Đúng là một đứa trẻ ngốc nghếch… Ngủ đi.”
Khi thuốc bắt đầu phát huy tác dụng͟͟, tɾong cơn mơ màng, Chức Vụ nghĩ chuyện mình thích y không thể để y biết được…
Nếu không y sẽ không chịu đút thức ăn cho nàng nữa thì sao?

Đợi khi thiếu nữ đã ngủ say, Yến Ân mới bước ra ngoài.
Người hầu cận đi the0 bên cạnh y, sắc mặt đã rấtkỳ lạ.
Thiếu nữ nghĩ rằng mình che giấu rấttốt nhưng thực ra chẳng khác nào viết hết tâm tư lên mặt.
Nàng… thích Thái tử một cách ngốc nghếch.
Mỗi ngày đều giả vờ không thích uống thuốc chỉ để chờ Thái tử đến đút cho mình…
Thái tử bận rộn như vậy, nếu không phải vì Cẩn Vương thì e rằng y sẽ không thèm nhìn nàng bằng nửa con mắt.
Mọi người nhìn diện mạo của Thái tử, không ngờ rằng có ngày khuôn mặt của y cũng có thể trở thành công cụ hữu dụng͟͟ như vậy.
Người hầu cận suy nghĩ “Vị Cố tiểu thư này không có xuấtthân quá cao…”
Thậm chí sau khi Cố Tuyên Thanh bị tống vào ngục thì nàng cũng chỉ là muội muội của một tội nhân.
Người của Cẩn Vương đã không thể đưa nàng đi.
Vậy thì tiếp the0 để cho Cẩn Vương biết nàng đã yêu Thái tử, có lẽ chỉ cần Thái tử sử dụng͟͟ chút mỹ nam kế rồi nạp nàng làm thiếp.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, nếu nàng ngoan ngoãn thì có thể cho nàng một con đường sống, tùy ý gửi nàng đến chùa để sống nốt quãng đời còn lại.
Nếu nàng không nghe lời thì cứ sung quân như xử lý gia quyến tội thần bình thường là được.
Chuyện Chức Vụ thích Thái tử dường như đã trở thành điều ai cũng biết.
Trên phố xá, nàng nhìn tɾúng một chiếc túi gấm dành cho nam nhân, sau khi mua xong ôm tâm trạng ngượng ngùng định tặng cho Thái tử.
Nhưng ma xui quỷ khiến lại nghe được cuộc trò chuyện tɾong phòng.
“Ta nghĩ quá phiền phức…”
“Cứ dùng Cố tiểu thư để dụ Cẩn Vương, nếu nàng không đồng ý thì giết nàng là xong.”
“Đến lúc đó chắn chắn Cẩn Vương không thể không xuấthiện, sao phải phiền phức như vậy?”
“Còn phải để Điện hạ chịu thiệt thòi cứ bị nàng ta quấy rầy…”
Cách hai cánh cửa chạm khắc, Chức Vụ nghe những lời này, hô hấp cũng nghẹn lại.
“Nàng còn sống thì ít nhiều gì Cẩn Vương cũng sẽ quan tâm đến nàng, nếu nàng chết thì khó mà nói được…”
Chết rồi thì chỉ còn là một cái xác vô dụng͟͟, người có chút lý trí đều sẽ hiểu hy sinh cho một cái xác là không đáng.
Các mưu sĩ khác cũng đồng ý, “Hơn nữa, chỉ là một thân phận thiếp thất hèn mọn, ban cho nàng cũng xem như nàng trèo cao rồi…”
Nhưng bất kể những người này bàn bạc thế nào, vị Thái tử bên tɾong phòng vẫn không nói gì từ đầu đến cuối.
Thái tử không trả lời thường có nghĩa là chưa có ý kiến nào hợp ý y.
Tương tự, dù Thái từ không hài lòng với các đề xuấtcủa mưu sĩ cũng không bao giờ nổi giận, chính vì vậy mà các mưu sĩ mới dám buông lời bàn luận như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận