Chương 316

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 316

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Thù Yến liếc nhìn cách đó không xa, cười nói: “Không, đến thư giãn với Đường Noãn, gần đây cô ấy quá bận rộn.”
Những người khác không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, những người này đều là những người bận rộn, cũng không chú ý đến những lời đàm tiếu, đương nhiên họ không biết về những thay đổi gần đây của Diệp Thù Yến. Ngược lại, Tạ Phi Minh cà khịa: “Phi Triết ngày nào ở nhà cũng lải nhải về việc cậu đã hạ phàm rồi. Tôi còn tưởng là nó nói nhảm, không ngờ… thế sự thật khó lường.”
Diệp Thù Yến cười cười, cũng không phản bác, mọi người kinh ngạc vì hiếm khi thấy anh dễ nói chuyện đến thế, vì vậy cũng trêu chọc: “Cô Đường quá bận rộn, lời này của cậu nghe cứ như ăn cơm mềm(*) vậy.”
(*) ý bám váy, sống nhờ phụ nữ. Diệp Thù Yến cũng cười: “Cũng không phải là không thể.”
Mọi người đều sửng sốt, phát hiện rằng anh thực sự nghiêm túc. Một vài người đang định đi vào, chợt nghe thấy một giọng nói như cười như không từ phía sau vang lên: “Diệp lớn thiếu tới đây để chống lưng cho vợ chưa cưới sao?”
Khi họ quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Chính Hồng và một số cổ đông, còn có ông Giang và ba con Giang Trạm đứng phía sau, Giang Trạm là người vừa nói câu ấy.
Nhìn thấy đội hình này, Tạ Phi Minh âm thầm nhíu mày, ân oán giữa Diệp Thù Yến và nhà họ Giang, mọi người trong giới không ai không biết, đã gần như là trở mặt, không ngờ Diệp Chính Hồng với đám người đó lại trông như thể đi hưởng tuần trăng mật vậy. Diệp Chính Hồng cũng rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Diệp Thù Yến, nhìn theo ánh mắt của Giang Trạm liền nhìn thấy Đường Noãn cách đó không xa, ông ấy không khỏi cau mày, hiển nhiên ông ấy đã nghe thấy những rắc rối gần đây của Đường Noãn, lạnh nhạt nói: “Chuyện nhỏ nhặt như thế, chống lưng cái gì mà chống lưng? Người trẻ tuổi ồn ào một tí thôi mà. Ngay cả khi va phải tường thành cũng không phải là vấn đề gì lớn, tâm cao khí ngạo ắt cần phải mài dũa lại tính tình.”
Ông ấy nhìn Diệp Thù Yến, cau mày đầy bất mãn: “Con lại vì chút chuyện cỏn con ấy mà làm ầm ĩ cả lên, làm sao mà ăn nói với các cổ đông đây?”

Tạ Phi Minh có chút buồn cười với kiểu chụp mũ thuần thục cỡ này, nhưng Diệp Thù Yến giống như một cái máy chỉ biết làm việc mới khiến Diệp Thị thành được như ngày hôm nay, bây giờ anh chỉ là thay vợ chưa cưới ra mặt một tí thôi mà đã bị cho là mê muội rồi? Khó trách ông cụ Diệp không chịu để cho Diệp Chính Hồng nắm quyền.
Diệp Thù Yến không trả lời câu hỏi của ông ấy, nhưng khẽ cau mày: “Chuyện gì? Cô ấy đã đánh nhau với ai? Tính tình cô ấy mềm yếu như vậy làm sao mà lằng nhằng được?”
Diệp Chính Hồng nghẹn họng, tính tình Đường Noãn mà mềm yếu?
Tạ Phi Triết vừa vặn đi tới: “Ây da, Đường Noãn không nói với cậu sao?”
Anh ta nói: “Không phải Đường Noãn muốn đóng phim truyền hình sao? Gần đây không phải Giang Nhị cũng tung hoành trong giới giải trí sao, nói là không muốn thấy cô ấy, vì vậy anh ta đã chào hỏi với không ít đạo diễn không muốn họ hợp tác với Đường Noãn, vị đạo diễn Phùng mà Đường Noãn hẹn xong kia cũng đã hối hận rồi.”
“Sau đó Giang Nhị nói là nếu như Đường Noãn muốn được quay tiếp thì tốt nhất là nên cứu tế cả cái giới giải trí, cậu nói xem, không có đạo diễn gạo cội hay diễn viên có thực lực, nếu cứ đầu tư thì chẳng phải là công tử Bạc Liêu đốt tiền nấu trứng tỏ ra mình giàu*) hay sao? Sau đó Đường Noãn tức giận nên nói bốc nói phét, nói là sẽ dùng tiền của nhà họ Giang mà nấu trứng, ừ, lớn loại là vậy đó.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận