Chương 317

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 317

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Người Quen
Lâm Thanh lại không tin, ôm eo cô, thân mật nói: “Em đừng sợ, các chị giúp em giữ bí mật, đám đàn ông kia sẽ không biết, chị hiểu.”
Kiều Sở Sở: “???”
[Chị ấy biết cái gì rồi? Mình thấy chị ấy tuyệt đối không hiểu!]
Cô và Lâm Thanh sóng vai đi vào, lơ đãng nhìn qua một ghế lô.
Một người đàn ông mặc trang phục nhân viên phục vụ, quy củ đứng sau bàn trà.
Một người đàn ông bụng phệ giơ bình rượu lên với anh ta: “Cậu uống rượu cho tôi! Hết một bình tôi cho cậu một ngàn!”
Kiều Sở Sở dừng chân, chân cô như dính trên mặt đất, xuyên qua khe hở nhìn người đàn ông kia.
Ánh sáng lờ mờ, cô không thấy rõ khuôn mặt người đàn ông, chỉ mơ hồ cảm thấy đây là người rất đẹp trai.
Còn cả cảm giác… quen mắt nói không thành lời.
Người đàn ông bụng phệ đưa bình rượu vào tay người đàn ông: “Thẩm Chước Ngôn, không phải cậu thiếu tiền sao? Uống nó tôi cho cậu tiền! Cậu uống bao nhiêu ông đây cho cậu bấy nhiêu!”
Kiều Sở Sở thay đổi sắc mặt.
Thẩm Chước Ngôn?
Thẩm Chước Ngôn đã ngồi tù? Anh ta ra tù rồi sao?
Lâm Thanh thấy Kiều Sở Sở không đi, thắc mắc hỏi: “Sao vậy?”
Kiều Sở Sở rất khiếp sợ, nhẹ giọng nói: “Nhân viên phục vụ bên trong kia hình như là Thẩm Chước Ngôn, bạn ngồi cùng bàn cấp ba của em!”
Lâm Thanh hơi giật mình, mắt lập tức mở to: “Là Thẩm Chước Ngôn giết cha ruột báo thù cho mẹ, ngồi tù nhiều năm, bị nhà họ Thẩm gạch tên khỏi gia phả sao?”
Kiều Sở Sở gật đầu như giã tỏi: “Đúng đúng đúng! Chính là cậu ấy!”
Cô thò đầu ra nhìn: “Hình như cậu ấy đang bị người khác gây chuyện.”
Ánh mắt Lâm Thanh sáng lên: “Em muốn giúp cậu ta sao?”
“Ừm.” Kiều Sở Sở gãi đầu một cái: “Dù sao trước đó chúng em cũng ngồi cùng bàn hai năm, trước khi cậu ấy tự thú đã gọi điện thoại cho em, nói với em rằng cậu ấy sắp ngồi tù.”
Lâm Thanh lập tức vui vẻ: “À. Vậy thì đi thôi!”
Cô ấy đẩy cửa ra!
Kiều Sở Sở: “?”
Người bên trong phòng hơi giật mình, kinh ngạc nhìn về phía cô ấy.
Người đàn ông bụng phệ nhíu mày, vừa định mắng chửi: “Con mẹ nó mày… Sao? Cô là cô Kiều sao? Là cô tám nhà họ Bùi sao???”
Người Thẩm Chước Ngôn cứng lại, nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở đứng ở cửa, có hơi lúng túng nhìn anh ta.
Ánh đèn mờ sáng dường như chỉ chiếu lên người Thẩm Chước Ngôn.
Cô không nhìn rõ dáng vẻ anh ta, nhưng đôi mắt phượng lạnh lẽo phía sau mái tóc rối kia nhìn cô chằm chằm, không khác lúc đi học là bao.
Cũng không biết có phải ảo giác của Kiều Sở Sở hay không.
Cô cảm thấy mắt anh ta ngấn lệ.
Kiều Sở Sở mở to miệng, không kịp nói gì, Thẩm Chước Ngôn bỗng nhiên cúi đầu, nhìn thoáng qua cô rồi vội vàng chạy!
Cô kinh ngạc: “Thẩm Chước Ngôn!”
Bước chân Thẩm Chước Ngôn dừng lại.
Kiều Sở Sở thăm dò: “Thẩm Chước Ngôn, cậu còn nhớ tôi không? Tôi là Kiều Sở.”
Lưng Thẩm Chước Ngôn thẳng tắp, người hơi run, sườn mặt góc cạnh rõ ràng: “Tôi không phải Thẩm Chước Ngôn.”
Dường như anh ta muốn nhìn cô, cũng không biết thế nào, cuối cùng cũng không quay đầu lại.
“Cô nhận nhầm người rồi, quý khách.”
Thẩm Chước Ngôn nói xong, không đợi Kiều Sở Sở nói gì đã vội vàng rời đi.
Kiều Sở Sở nghi hoặc đứng tại chỗ, Lâm Thanh ngược lại lại nở nụ cười: “Được rồi, chúng ta cũng xem như giải vây giúp cậu ta rồi, không cần để ý đến nữa.”
“Nhưng…” Kiều Sở Sở có hơi chần chừ: “Sao cậu ấy lại không nhận ra em? Trước khi ngồi tù cậu ấy không nói với em như vậy.”
[Lúc đi học Thẩm Chước Ngôn đối với ai cũng lạnh nhạt, giống như không có tình cảm, nhưng tốt xấu gì tụi mình cũng ngồi cùng bàn hai năm, cậu ấy đối xử với mình cũng không tệ, trước khi tự thú cậu ấy cũng chỉ gọi điện cho mình, vì mình đã hỏi những người khác, họ đều không nhận được điện thoại của Thẩm Chước Ngôn.]
Lâm Thanh càng nghe vẻ mặt càng mập mờ không rõ, trấn an vỗ bả vai cô cười nói: “Em đừng lo, nếu như cậu ta thật sự xem em là bạn, cậu ta sẽ lại xuất hiện trước mặt em.”

Hai tay Thẩm Chước Ngôn chống trên bồn rửa tay, ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương.
Hai mắt anh ta đỏ bừng, dưới mắt là quầng thâm đen do đã lâu không được ngủ ngon giấc, cho nên càng lộ rõ sự hung ác nham hiểm và tiều tụy.
Nhưng chỉ như vậy cũng đã hoàn toàn khác với thiếu niên hăng hái ngày trước.
Hoàn toàn khác biệt.
Anh ta ẩn nhẫn cắn chặt răng, chậm rãi nắm chặt tay.
Điện thoại rung lên.
Thẩm Chước Ngôn mở điện thoại ra, nhìn nội dung nghi ngờ nhíu mày, cất kĩ điện thoại đi ra bên ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận