Chương 318

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 318

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thái tử đã giam lỏng Cố tiểu thư tɾong phòng, không cho phép nàng rời khỏi Thái tử phủ nửa bước.
Nhưng Chức Vụ lại lo sợ y sẽ lợi dụng͟͟ mình để hãm hại Cẩn Vương nên nàng quyết tuyệt thực không ăn uống gì cả.
Nàng không phải là người không biết quý trọng mạng sống nhưng nếu phải phản bội người thân và bằng hữu để sống sót thì nàng thà chết đi.
Yến Ân đến nhưng không thể ép nàng ăn được.
Dù có muốn cưỡng ép nàng ăn, bảo người giữ chặt tay chân nàng, bóp chặt má, giữ cổ nàng để bắt nàng nuốt… về sau chỉ khiến nàng càng sợ y hơn, đó phải là điều y muốn?
Đêm đó Yến Ân cố gắng kiềm chế cơn giận, nhẹ nhàng giải thích với thiếu nữ “Trước giờ Cô không có ý định nạp thiếp…”
Y cúi đầu nhìn kỹ biểu cảm của nàng rồi nói tiếp “Cô cũng sẽ bảo vệ ca ca nàng an toàn.”
Chỉ khi nghe đến ca ca, thiếu nữ mới chịu mở miệng nói chuyện với y.
“Trả lại công bằng cho ca ca ta là trách nhiệm của đïện hạ…”
“Điện hạ là Thái tử, sau này sẽ là Thiên tử, chẳng lẽ… vì ghét ta mà đi vu oan cho ca ca ta sao?”
Đồ Hề bên ngoài nghe vậy mà tức điên.
Trong chuyện trị quốc an dân còn có thể nói đến lý lẽ, nhưng chuyện tranh quyền đoạt vị mà cứ đòi hỏi đạo nghĩa lễ pháp, do dự thiếu quyết đoán chỉ có biến thành oan hồn dưới đao người khác thôi.
Xưa nay những vị đệ vương có tiếng hiền minh đều không mấy có hai tay sach sẽ tɾong quá trình lên ngôi.
Nàng nghĩ rằng Thái tử thả ca ca nàng là công bằng, là không phải trả giá gì sao?
Người bên ngoài nghe vậy tất nhiên sẽ cảm thấy bất bình cho chủ tử mình nhưng chẳng ai dám nói ra.
Trong phòng, Thái tử chỉ nhẹ nhàng đáp lại “A Vụ nói đúng.”
Hai ngày saụ
Khi Chức Vụ gặp lại Thái tử, y đến thông báo ca ca nàng đã được thả về phủ Ngọc Sơn hầụ
Nàng không thể tin được, nhìn y đầy kinh ngạc.
Yến Ân nói “Mấy ngày này A Vụ ăn uống đầy đủ cho mau khoẻ, khi nào khoẻ rồi Cô sẽ đưa nàng về bên cạnh ca ca nhé?”
Khi đối diện với ánh mắt sâu thẳm của y, tim nàng đập nhanh vài nhịp.
Nhưng nàng vẫn vô thức tin rằng y muốn lợi dụng͟͟ mình, dù miệng đồng ý nhưng lại quay đi tránh ánh mắt y.
“Vậy… A Vụ có thể tha thứ cho Cô không?”
Hàng mi nàng khẽ run run, sợ mình lại bị y lừa.
Thái tử trí tuệ hơn người, muốn chơi đùa ai thì thật quá dễ dàng.
Lừa nàng cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.
“Điện hạ… lập trường của chúng ta khác nhau, thực ra ta không có tư cách trách móc đïện hạ…”
Nàng nhìn thoáng qua vết thương trên tay y do chiếc kéo của mình gây ra, càng sợ mình sẽ mềm lòng.
“Trong nửa năm tới đïện hạ đừng xuấthiện trước mặt ta nữa, ta sẽ coi như giữa ta và đïện hạ chưa từng có chuyện gì xảy ra, được không?”
Ít nhất tɾong nửa năm, nàng không muốn mình bị Thái tử lợi dụng͟͟ để hại A Tự.
Nếu như vậy chắc chắn nàng sẽ căm hận y.
Nhưng Chức Vụ không bao giờ muốn căm hận ai cả, đặc biệt là với người mà nàng từng thích…
Nàng không muốn ghét y, nên chỉ có thể nghĩ ra cách vụng về này, không muốn có thêm bất kỳ liên hệ nào với y nữa.
Đương nhiên sắc mặt Yến Ân không thể nào tốt được.
Nửa năm, lâu như vậy…
“A Vụ…”
“Nửa năm sau, A Vụ sẽ tin tưởng… Cô thực sự sẽ không lợi dụng͟͟ A Vụ nữa phải không?”
Chức Vụ nhận thấy sự nghiêm túc tɾong ánh mắt của y, tay nàng siết lại, ngoài miệng vẫn đáp một tiếng “Phải.”
Nửa năm sau, nếu y đã lên ngôi thì có lẽ lúc ấy nàng sẽ không còn bất kỳ giá trị nào với y, dĩ nhiên sẽ không bị lợi dụng͟͟ nữa.
Dù sức khỏe chỉ mới khôi phụcphần nào nhưng nàng không mấy để tâm, Yến Ân lại vô cùng quan tâm.
Sau vài ngày ngoan ngoãn dùng những món ăn bổ dưỡng, Chức Vụ bất ngờ được đưa về bên cạnh ca ca mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Nàng không khỏi cảm thấy mọi thứ như là mơ.
Trong thời gian ấy, Cố Tuyên Thanh đã kể với nàng đúng là Thái tử đã giúp huynh ấy rấtnhiềụ
Mỗi lần nghe xong, Chức Vụ chỉ tự nhủ rằng đó là chuyện giữa ca ca và Thái tử, không liên quan gì đến nàng.
Một tháng trôi qua, cuối cùng A Tự cũng tìm được cơ hội lén gặp Chức Vụ.
“Bên ngoài có quá nhiều người truy bắt ta, mấy lần ta muốn tìm tiểu thư nhưng đều không có cơ hội.”
A Tự cười khổ, từng viết tɾong thư hắn không muốn làm Cẩn Vương.
Khi gặp Chức Vụ, A Tự khéo léo đề nghị, “Ta chỉ muốn trở về Vân Lăng với tiểu thư.”
Nghĩ đến khế ước bán thân của A Tự vẫn còn ở Vân Lăng, Chức Vụ lập tức đồng ý.
Tuy nhiên xe ngựa của họ lại bị chặn lại.
Sắc mặt A Tự bỗng khó coi, có vẻ không thể tin được dù hắn đã trốn kỹ như vậy nhưng người của Thái tử vẫn tìm được đến đây.
Trong cơn hoảng loạn, y nắm chặt tay Chức Vụ, quyết tâm bảo vệ nàng.
Khi xuống xe, nàng lập tức nhận ra người nổi bật nhất tɾong đám người trước mặt.
Thấy Thái tử xuấthiện, người nàng bỗng cứng đờ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận