Chương 319

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 319

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi con ngươi màu xám đen nhìn cô từ trên đỉnh đầu, không chớp mắt lấy một lần.
Không biết tại sao, gò má của Tần Lộ Lộ lại dần nóng lên, không dám ngẩng đầu lên nhìn ông ta nhưng tới cuối cùng cô vẫn ép mình ngẩng đầu lên.
Đó là một gương mặt thô kệch và sắc bén như đao, xương lập thể, làn da sẫm màu khỏe ma͙nh, góc mặt có vài vết sẹo nông, không làm giảm sự đẹp trai chút nào, trái lại còn làm nổi bật vẻ nam tính của đàn ông.
Tần Lộ Lộ rung động khi nhìn thấy khuôn mặt của người này, cô ngạc nhiên lùi về sau vài bước.
Thì ra, ông ta là một người như thế, dữ tợn và ngang ngược, trên đầu còn quấn một vòng băng gạc dày, quần áo màu xanh nhạt bám chặt vào cơ thể to lớn và cứng rắn như sắt.
Một người có tính cách bất lương, không chịu phối hợp thay băng gạc, đập phá tất cả mọi thứ có thể đập phá tɾong phòng, cứ như một đứa trẻ con vậy.
Triệu Thanh Quân nhìn chằm chằm Tần Lộ Lộ, từ đầu cho đến ͼhân.
Đôi mắt không còn màu đen nhánh giống như mấy tháng trước, bây giờ tɾong mắt lại pha thêm chút màu xám.
Người quen ông ta sẽ nhận ra, sự kiêu ngạo biểu trưng cho Triệu Thanh Quân đã không còn nữa.
Dường như ông ta đã thoát khỏi trạng thái động kinh kéo dài tɾong mấy chục năm, cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại.
Chỉ là tính cách ngang ngược và tùy tiện đã có từ khi sinh ra, lại không giảm chút nào cả, vẻ bướng bỉnh khắc sâu tɾong linh hồn, cho dù có đập nát xương cốt của ông ta thì cũng không làm thuyên giảm được.
Đôi mắt của người đàn ông hệt như băng như lửa, ông ta cứ nhìn chằm chằm cô, giống như ông ta vô cùng căm giận Tần Lộ Lộ.
Tần Lộ Lộ vốn nhát gan nhưng kỳ lạ là, khi ở trước mặt ông ta, cô lại không cảm thấy lo sợ chút nào.
“Cậu ba, cô Tần đề nghị ngài nên sớm thay băng gạc, thế nên cô ấy mới dẫn tôi tới đây.” Lam Phong chen vào.
Anh ta là bác sĩ, chỉ quan tâm tới sức khỏe của người bệnh, anh ta sẽ coi như không thấy với những chuyện không có liên quan tới chữa bệnh, vậy nên Triệu Thanh Yến cũng có phần yên tâm về anh ta.
“Cô Tần? Tao có quen biết cô ta à?” Triệu Thanh Yến liếc nhìn cô một cái, giọng điệu không thèm quan tâm, ở nơi mà Tần Lộ Lộ không nhìn thấy, ông ta nắm chặt chỗ cao của khung cửa bằng bàn tay to lớn.
“Xin chào, tôi là vợ chưa cưới của anh trai Triệu Thanh Yến của chú.” Tần Lộ Lộ ép bản thân nở nụ cười bình tĩnh, cũng nhân lúc này để giới thiệu bản thân “Và cũng là chị dâu tương lai của chú. Dù vậy, tôi sẽ gọi chú là chú. Tôi cũng đang ở viện điều dưỡng, lần trước tôi đã từng nhìn thấy chú ở vườn, không kịp tới chào hỏi, cho nên lần này tôi đến cũng là vì để chào hỏi chú.”
“Chị dâu?” Triệu Thanh Quân mỉm cười cắn nuốt hai chữ này.
Tần Lộ Lộ chưa từng thấy có người cười mà lại có thể tức giận như thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận