Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Bạch Lê do dự vài lần, tay cũng chưa dám vươn ra.

Thẩm Ám nhìn cô một lát, dịch xe máy tiến đến trước người cô gần hơn một chút, vòng tay ôm lấy eo cô, bế cả người cô đặt lên yên xe, Bạch Lê hoảng hốt ôm lấy lưng anh, toàn thân run lẩy bẩy.

Thẩm Ám đội mũ bảo hiểm xong, hơi hơi nghiêng đầu nói, “Ngồi vững.


Nhiệt độ dưới lòng bàn tay cách áo sơ mi trắng vẫn nóng đến bỏng người, ngón tay Bạch Lê nhanh chóng rụt lại, cô hoảng loạn buông tay ra, nắm lấy thanh tựa phía sau.

“Em ngồi như vậy rất dễ ngã, em có thể nắm lấy quần áo anh, hoặc là…” Thẩm Ám nhìn cô qua kính chiếu hậu, chỉ chỉ xuống vị trí eo mình, giọng nói đè thấp xuống, “Ôm anh.


Bạch Lê đỏ mặt, cẩn thận túm lấy một góc áo sơ mi của anh.

Khoé môi Thẩm Ám hơi giương lên, cẳng chân dài đá chân chống về phía sau, khởi động xe máy, toàn thân hơi hơi cúi xuống, sống lưng phồng lên một độ cong, dưới áo sơ mi trắng thấp thoáng lộ ra hình xăm lớn màu đen.

Khi cua xe, do quán tính, cả người Bạch Lê không thể giữ vững nổi nên dán vào sau lưng anh, bộ ngực mềm mại đụng vào sống lưng cứng rắn của người đàn ông, cô bị đau khẽ kêu một tiếng, hai tay trong lúc hoảng loạn đã ôm lấy vòng eo rắn chắc của người đàn ông.

Cô hốt hoảng rụt tay lại, nhưng một giây tiếp theo, bởi tốc độ xe quá nhanh nên không tự chủ được lại ôm eo anh một lần nữa.

Tiếng cười nhẹ của người đàn ông phảng phất vang lên bên tai.

Ráng đỏ lan khắp gương mặt cô, ngay cả thân thể cũng nóng lên như bị luộc chín.

Từ lúc lên xe tới khi xuống xe, cả khuôn mặt Bạch Lê vẫn còn ửng đỏ.

Cô cúi đầu cởi mũ bảo hiểm xuống, sau đó lại vội vội vàng vàng đeo kính râm lên, thậm chí còn chẳng dám nhìn xem mình tới chỗ nào, vừa căng thẳng vừa rụt rè đứng đó, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc mũ bảo hiểm màu hồng nhạt trên tay, trên mũ có in bốn chữ: Dành cho Bạch Lê.

Hai tai cô lại đỏ bừng.

“Có thích không?” Thẩm Ám gõ gõ chiếc mũ bảo hiểm trong tay cô, “Còn có nhiều màu khác, nếu em không thích màu này thì chúng ta lại đổi một cái khác.


Bạch Lê thực sự không biết nên trả lời như thế nào.

Thẩm Ám đi đỗ xe, cầm lấy mũ bảo hiểm trong tay cô đặt song song với mũ bảo hiểm của mình, sau đó kéo tay cô tiến lên phía trước, chưa bước được vài bước, anh lại dời tay xuống vài phân, nắm lấy bàn tay cô.

Bạch Lê hơi run rẩy, muốn rụt tay về.

“Chính em đã đồng ý với anh.

” Anh quay đầu lại, cúi thấp lưng dựa sát vào người cô, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô qua một lớp khẩu trang, giọng nói khàn vô cùng, “Đừng từ chối anh.


Bàn tay bị nắm lấy vừa tê dại vừa nóng bỏng.

Trái tim Bạch Lê run rẩy giống như bị luộc chín.

Cô run run ngẩng đầu lên, gương mặt của người đàn ông thật sắc nét, dưới đôi lông mày tinh tế là đôi mắt đen nhánh, khoé môi anh tràn ý cười, đường cong quai hàm thanh thoát, khi nói chuyện, giọng nó mang theo cảm xúc trầm thấp, tựa như rượu ngon khiến lòng người say đắm.

“Yên tâm, hôm nay chỉ nắm tay thôi.

”.

Trái tim Bạch Lê khẽ run lên, người đàn ông này dẫn cô vào bên trong.

Đó là một vườn bách thảo.

Diện tích của nó ước chừng bằng một nửa sân thể dục, nhưng rất ít người ra vào, có lẽ là vì Tết Trung Thu, ngoại trừ mấy nhân viên công tác ra, khi Bạch Lê tiến vào thấy hầu như không có mấy người.

Cánh tay được nắm cùng với cánh tay kia đều rơi vào trạng thái tê mỏi, hiện tại dường như tay cô đã mất hết cảm giác, chỉ biết… Lòng bàn tay nóng ran, toát đầy mồ hôi.

Thẩm Ám dẫn cô đi đến một chiếc ghế đá được cây cối và núi đá vây quanh, sau đó lấy khăn giấy ra lau lau mặt ghế rồi kéo cô ngồi xuống.

Anh lấy ra từ ba lô một hộp bánh trung thu, cầm một chiếc bánh trung thu gói giấy đỏ đưa đến trước mặt cô, “Nếm thử xem có vị gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận