Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không gian lại chìm vào im lặng. Tôi có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực. Đây có lẽ là khoảnh khắc căng thẳng nhất trong mười tám năm cuộc đời của tôi.

An vẫn cúi đầu. Tôi thấy vai cô ấy khẽ run lên. Tôi nghĩ cô ấy đang khóc. Nhưng khi cô ấy ngẩng mặt lên, trên môi lại là một nụ cười nhẹ. Một nụ cười vừa có sự tự giễu, vừa có sự bất đắc dĩ, lại vừa có một chút gì đó… ấm áp.

“Để xem biểu hiện của cậu đã,” cô ấy nói, giọng vẫn còn hơi khàn.

Câu trả lời đó không phải là một cái gật đầu, nhưng nó còn tốt hơn cả một cái gật đầu. Nó là một sự mở lòng. Một cơ hội.

Lòng tôi nhẹ bẫng như vừa trút được cả một tảng đá. Tôi cười toe toét. “Được! Tôi nhất định sẽ biểu hiện thật tốt!”

“Đừng có mừng vội,” An lườm tôi. “Mới chỉ là giai đoạn thử việc thôi. Không có hợp đồng chính thức đâu.”

“Thử việc cũng được!” tôi nói một cách đầy hứng khởi.

Bầu không khí nặng nề đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự ngượng ngùng nhưng ngọt ngào. Chúng tôi kết thúc bữa sáng của mình trong một tâm trạng hoàn toàn khác.

Sau khi ăn xong, chúng tôi cùng nhau dọn dẹp. Lúc rửa bát, tôi đứng ở bồn rửa, còn An đứng bên cạnh lau khô bát đĩa vừa được rửa xong. Chúng tôi đứng rất gần nhau, vai gần như chạm vào nhau. Tôi có thể ngửi thấy mùi dầu gội thoang thoảng trên tóc cô ấy.

“Hôm nay chúng ta có tiết lúc tám giờ,” An nhắc tôi.

Tôi nhìn đồng hồ. Đã gần bảy rưỡi.

“Chết rồi, sắp muộn!” tôi kêu lên, vội vàng rửa nốt mấy cái đĩa cuối cùng.

Cả hai chúng tôi vội vã chuẩn bị. Tôi chạy về phòng thay quần áo, còn An cũng về phòng cô ấy. Mười phút sau, chúng tôi gặp lại nhau ở cửa. Cả hai đều đã chỉnh tề trong bộ đồng phục sinh viên. An mặc áo sơ mi trắng, cà vạt và chân váy ngắn, trông vừa thanh lịch vừa cá tính. Tôi cũng mặc bộ đồ tương tự phiên bản nam.

“Đi thôi,” tôi nói, mở cửa.

Chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi căn hộ 301. Khi tôi đang khóa cửa, An đứng đợi bên cạnh. Theo một phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay ra, nắm lấy bàn tay cô ấy.

An giật mình, định rụt tay lại. Nhưng tôi đã nắm chặt hơn một chút. Tôi không nhìn cô ấy, chỉ tập trung vào việc khóa cửa, giả vờ như đây là một hành động rất bình thường.

Sau một giây do dự, tôi cảm nhận được bàn tay cô ấy thả lỏng ra. Cô ấy không rụt lại nữa. Những ngón tay của cô ấy khẽ đan vào tay tôi.

Trái tim tôi lại một lần nữa đập loạn nhịp. Tôi khóa cửa xong, quay sang nhìn cô ấy. An đang nhìn đi chỗ khác, nhưng vành tai cô ấy đã đỏ ửng lên.

Tôi mỉm cười, nắm chặt tay cô ấy hơn và chúng tôi cùng nhau bước đi. Hành lang của khu chung cư buổi sáng khá vắng vẻ. Ánh nắng chiếu vào, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn. Bóng của hai chúng tôi đổ dài trên mặt đất, đan vào nhau. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, không biết “giai đoạn thử việc” này sẽ kéo dài bao lâu. Nhưng ngay lúc này, khi được nắm tay cô ấy đi dưới nắng mai, tôi cảm thấy một niềm hạnh phúc giản dị và trọn vẹn.

Cái nắm tay bất ngờ của tôi khiến cả thế giới như ngưng lại trong một khoảnh khắc. Tôi cảm nhận được sự ấm áp và mềm mại từ lòng bàn tay cô ấy truyền sang, một cảm giác hoàn toàn khác với những lần động chạm xác thịt trước đây. Nó không có sự vội vã của ham muốn, không có sự tính toán của mục đích, nó chỉ đơn giản là một sự kết nối thuần túy.

Hành lang chung cư dài và hun hút. Ánh nắng ban mai chiếu xiên qua những ô cửa sổ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn gạch men. Chúng tôi cứ thế im lặng bước đi, chỉ có tiếng giày của cả hai khẽ vang lên đều đặn. Tôi không dám nhìn cô ấy, chỉ tập trung nhìn thẳng về phía trước, nhưng toàn bộ tâm trí tôi đều đổ dồn vào bàn tay đang đan vào nhau kia. Tay cô ấy nhỏ hơn tay tôi khá nhiều, lọt thỏm trong lòng bàn tay tôi. Những ngón tay thon dài của cô ấy khẽ cử động, như một chú mèo con đang tìm một tư thế thoải mái trong vòng tay chủ.

Ra khỏi tòa nhà, không khí buổi sáng trong lành ùa vào lồng ngực. Con đường dẫn đến trường đại học rợp bóng cây xanh, lác đác vài sinh viên cũng đang vội vã đến lớp. Khi có người đi lướt qua, tôi cảm nhận được bàn tay An hơi giật nhẹ, có ý muốn rút ra, nhưng tôi chỉ vô thức siết nhẹ một cái. Đó không phải là một cái siết giữ, mà giống như một lời trấn an thầm lặng: “Không sao đâu, có tôi ở đây rồi.” Và cô ấy đã không rút tay lại nữa.

Một nụ cười tự mãn không thể kìm nén nở trên môi tôi.

“Cười cái gì đấy?” Giọng An vang lên, có chút càu nhàu nhưng không hề có ý giận dữ.

“Không có gì,” tôi đáp, cố gắng nhịn cười. “Chỉ là thấy hôm nay trời đẹp quá.”

“Dẻo mỏ,” cô ấy lẩm bẩm, nhưng tôi thấy khóe môi cô ấy cũng đang khẽ cong lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận