Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xương cũng bị cắn đến tê dại, cổ họng cô bắt đầu không khống chế được chính mình.
“Ư ưʍ…”
Lâm Xuân Lộ nghe thấy một lúc lại không nhịn được mà hỏi:
“Tiểu Thủy, cậu đang khóc sao?”
Điều đáng sợ không chỉ là Lâm Xuân Lộ hỏi mà đáng sợ hơn là sau khi cô ta hỏi thì Trình Hiểu Lễ vẫn không dừng động tác của mình lại.
Anh ta thật sự giống như điên vậy, gặm cắn núʍ ѵú của cô, sau khi kéo núʍ ѵú thì lại dùng đầu lưỡi đùa bỡn trong khoang miệng cô.
“A… ưʍ…”
Tạ Thu Thủy thở hổn hển, căn bản không có cách nào trả lời câu hỏi này với Lâm Xuân Lộ.
Lâm Xuân Lộ đưa tay lên giường Tạ Thu Thủy.
Khi cô ta ngủ dưới đất muốn ngồi dậy thì luôn có thói quen đỡ một bên mép giường.
Tạ Thu Thủy chỉ sợ cô ta đứng lên sẽ nhìn thấy mình nên hơi nghiêng đầu đi, nhìn thấy được tay của Lâm Xuân Lộ.
Cô ta muốn đứng lên sao?
Tạ Thu Thủy dùng hết sức lực ngừng thở, chú ý đến động tĩnh bên tai.
Dưới đất quả nhiên có âm thanh vén ga trải giường lên.
Lúc này, Trình Hiểu Lễ liền đè lên người cô, tay anh ta đã đưa vào trong quần, xoa nắn âm đế của cô, cố gắng làm cho cơ thể cô nhanh chóng tìm được cảm giác.
Trong miệng lại điên cuồng không có tiết chế.
Dùng hết sực lực để lượm nhặt lại lý trí nhưng cũng lập tức bị đầu lưỡi Trình Hiểu Lễ liếʍ láp.
Không thể để cho cô ta thấy được.
Tạ Thu Thủy trong khoảnh khắc này chỉ suy nghĩ xem làm thế nào để cản Lâm Xuân Lộ phát hiện ra hai người đang làm loại chuyện này mà hoàn toàn bỏ quên Trình Hiểu Lễ.
Cô lập tức lên tiếng:
“Không có, tớ không có khóc.”
Lần này không chỉ có Lâm Xuân Lộ dừng lại mà ngay cả Trình Hiểu Lễ đang đè trên người cô cũng ngừng theo.
Sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ thân thể dừng lại, Tạ Thu Thủy dần tỉnh táo lại, nhìn thấy Lâm Xuân Lộ buông tay xuống, nhưng người lại không đứng lên.
Chỗ đó của cô, là tạm thời vượt qua cửa ải rồi phải không?
Thứ trên người…
Thứ trên người!
Đầu óc Tạ Thu Thủy trong nháy mắt nổ tung, vang lên tiếng ong ong.
Vừa rồi sau khi Lâm Xuân Lộ hỏi, phải cách một hồi lâu cô mới trả lời, nói rõ rằng mình đã thức dậy từ lâu rồi.
Nhưng Trình Hiểu Lễ chui vào trong chăn cởϊ áσ cô, liếʍ ngực cô, cả lúc đưa tay vào chỗ giữa hai chân, cô lại không hề nhúc nhích.
Nếu muốn nói có động tác, nhiều nhất chỉ là một khắc lúc dòng điện truyền đến toàn thân, cơ thể sẽ không khống chế được mà run rẩy vài cái.
Vậy bây giờ, Trình Hiểu Lễ biết mình đã tỉnh dậy, hơn nữa còn chấp nhận hành vi này của anh ta sao?
Cơ thể của anh ta đang run rẩy, sợ hãi, hay là phấn khích?
Tạ Thu Thủy không biết rõ lắm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận