Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạnh Mính ngây người, ngay sau đó một tấm linh phù khác cũng bay theo hướng đó, rồi lại một tấm nữa, lúc này cô mới phản ứng lại, nhanh chóng duỗi tay bắt nó lại!

Lúc cô nắm chặt tấm linh phù đang muốn bay đi, một đạo ánh sáng sắc bén lạnh lẽo đột nhiên bay từ phía ngoài cửa sổ vào.

Cũng may là cô trốn nhanh, né qua một kiếp, nhưng lúc cô quay đầu lại, nhìn thấy tấm linh phù đó bị khảm vào vách tường, lực đạo kinh khủng đến mức đủ để xuyên qua xi măng cốt thép.

Trong ấn tượng của cô, người có thể sử dụng linh phù như kiếm như thế này, chỉ có Tùng Nhai pháp sư. Chẳng lẽ, bên ngoài có một vị đạo sĩ khác?

Phút chốc!

Tất cả những linh phù vừa rồi bay ra ngoài cửa sổ đều hóa thành kiếm, phóng thẳng về phía cô. Hạnh Mính chạy về phía cầu thang, chạy xuống lầu, đối mặt cửa sổ lọt gió ở bốn phía, không có chỗ núp, cô cũng bó tay hết cách.

Ngoại trừ bắt hồn bắt yêu, có ai lại dùng linh phù như vũ khí đối phó với con người chứ!

“Tôi không phải là yêu,, hu hu! Tôi là người, tôi cũng là đạo sĩ, tôi cũng tới để bắt hồn phách mà!”

Hạnh Mính vừa chạy vừa kêu, giọng nói vì sợ hãi quá mức mà âm rung kéo dài: “Làm ơn! Đạo hữu bên ngoài, nhìn cho rõ rồi hãn phát động linh phù!”

Hạnh Mính sợ tới mức vội vàng bò xuống, vài tờ linh phù sắc bén như kiếm vẫn ào ào đuổi theo sau lưng cô, toàn bộ bị đâm vào vách tường cách đó không xa.

Đến lúc không còn động tĩnh, cô mới nhẹ nhàng thở ra.

Giây tiếp theo, những tờ linh phù đang bị cắm sâu trong bức tường xi măng đột nhiên chấn động, sau đó chúng bật ra ngoài, bay ra ngoài cửa sổ. Sau đó, lần thứ hai, linh phù bị người nào đó điều khiển, hóa thành kiếm phóng về hướng cô, người này muốn mạng cô!

“Đừng! Đừng, đừng tôi thật sự là người!”

Hạnh Mính lấy ra gương bát quái trận, một tay sờ túi, linh phù của cô đã dùng hết, dưới tình thế cấp bách, cô dành giơ gương bát quái lên che trước mặt, bản thân chỉ dành ngồi xổm xuống. Một tấm linh phù dâm xuyên qua vai trái của cô, máu nóng chảy ra, linh phù đã đâm thủng da, xâm nhập vào xương cốt.

Kim quang biến mất, linh phù biến thành một tờ giấy vàng bình thường. Linh phù đang cắm trong thân thể cô, bị máu tẩm ướt biến thành một tờ giấy vô dụng.

Cô đau đớn muốn chết, đau đến mức không còn sức mà là lên nữa quỳ xuống đất, che bả vai lại, quỳ rạp trên mặt đất. Từng giọt máu rơi xuống, bắn tung tóe trên mặt đất, lan tới lòng bàn tay, chất lỏng sền sệt ngày một nhiều.

Hạnh Mính gian nan hoạt động cơ thể, dùng đôi tay đính đầy máu tươi, cầm lấy gương bát quái vừa bị rơi trên mặt đất.

Bang!

Ngọn lửa quen thuộc một kích đánh vào người, xung lực khiến cô bị đẩy ra, hung hăng đập vào tường.

Cánh tay bị bỏng rát khiến cô đau đớn phát ra tiếng thét chói tai, phần vai trái của áo sơ mi màu vàng đã thấm đẫm sắc đỏ chói mắt, là máu tươi.

Đây là lần đầu tiên Nguyên Tuấn Sách nhìn thấy cô mặc quần áo bình thường chứ không phải đồng phục, dáng vẻ vừa đáng yêu vừa linh động tươi đẹp.

Trên cửa sổ, có một bóng người cao lớn đang đứng, một bàn tay buông thõng bên người, trên lòng bàn tay còn lại có một tấm gương bát quái còn lớn hơn cái của cô, phù văn trên đó thường loé lên một vài tia điện quang lập loè. Toàn bộ linh phù vây quanh anh, giống như chúng chỉ nghe theo mệnh lệnh của anh, mặc anh điều khiển.

Tầm mắt bị nước mắt làm cho mơ hồ, dường như cô nhìn thấy một gương mặt rất quen thuộc, nụ cười mỉm tiêu chuẩn, như tắm trong gió xuân.

Đây cũng là lần đầu tiên cô cảm thấy giọng nói dịu dàng trong trẻo ngày thường lại tàn nhẫn đến thế.

“Bạn học Hạnh, thật trùng hợp.”

“Không phải cậu nói đi WC sao?”

Cổ họng Hạnh Mính không thể phát ra một tiếng nào, cơn đau đớn ở vai dường như đang hủy hoại lý trí của cô. Đôi mắt không thể khống chế mà chảy nước mắt, trong mắt toàn vẻ khó tin, giống như đang phản kháng cũng giống như đang hỏi anh vì sao lại phản bội.

“Hình như cậu đang rất đau.”

Anh nhảy xuống khỏi cửa sổ, dáng vẻ tuấn tú nhẹ nhàng, thực sự khiến người nhìn có ảo giác, không biết rốt cuộc là anh đang đi, hay là đang bay.

Áo hoodie và vòng cổ bạc hình hoa sen chịu lực hấp dẫn từ lòng bàn tay của anh, giống như linh phù, phiêu giữa không trung.

Lúc này Hạnh Mính đã nhìn thấy rõ đồ vật trong tay anh, đó đúng là gương bát quái của Tùng Nhai pháp sư.

“Là cậu, là cậu làm Tùng Nhai pháp sư bị thương.” Trong đôi mắt cô toàn là nước mắt, từng giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống. Đôi mắt nai đã khóc đến đỏ ửng, dáng vẻ tủi thân như vừa bị ai chà đạp khi dễ một phen, cái miệng nhỏ ngập ngừng.

“Cậu đang quan tâm anh ta sao?” Lông mi Nguyên Tuấn Sách buông xuống, nghiêng đầu, dáng vẻ không chút để ý.

Linh phù bên người anh động đậy, hóa thành kiếm sắc bén, bá một tiếng, đâm thẳng vào vai phải của cô

“A a a!”

Giọng thiếu nữ trời sinh bén nhọn, tiếng than khóc thê lương than khóc còn chói tai hơn tiếng kêu của hồn phách, nhưng so tiếng kêu quỷ khóc sói gào của chúng nó, tiếng thiếu nữ là hét đã dễ nghe hơn vạn là lần.

“Tôi nói rồi, tôi sẽ giết cậu, cậu tốt nhất đừng phân tâm mà đi quan tâm chuyện của người khác, chỉ nên để ý đến tôi thôi.”

Trong khoảnh khắc sắp chết, rốt cuộc Hạnh Mính mới ngộ ra mọi thứ. Thì ra, mọi chuyện đúng như cô phỏng đoán, những chuyện hung hiểm cô gặp phải trong mấy tháng nay, còn những người xung quanh tự nhiên lại bị thương, những chuyện quỷ dị không ngừng liên tiếp phát sinh, đều là từ khi Nguyên Tuấn Sách chuyển trường tới mới có.

Nụ cười trên mặt Nguyên Tuấn Sách dần dần biến mất, anh dỡ mặt nạ ngụy trang xuống, bỏ đi lớp da người tinh xảo đến vớ vẩn da, bại lộ gương mặt yêu, phóng thích bản tính tàn bạo nguyên thủy.

“Kim mộc thủy hỏa thổ. Bạn học Hạnh, cậu nghĩ xem muốn chết kiểu gì đi?”

Máu liên tục chảy giàn giụa từ bả vai xuống, quần áo cũng bị thấm ướt biến thành, màu đỏ tươi bao trùm màu vàng tươi sáng lúc đầu.

Cột tóc đuôi ngựa vì vừa rồi vận động khá mạnh nên đã tản ra, rối tung tán loạn, dáng vẻ lúc này của cô cực kỳ chật vật. Hai tay Hạnh Mính vô lực rũ trên mặt đất, nước mắt đau đớn cứ rơi xuống: “Không muốn chết, mình không muốn chết.”

Cằm bị mấy ngón tay trắng nõn khẽ nâng lên, từ đầu ngón tay truyền ra một dòng điện nhỏ, cơn đau khiến cô tỉnh táo lại ngay lập tức. Cô bị ép ngẩng đầu nhìn người đang thao túng sinh tử của mình, đột nhiên lại có ảo giác anh là thần.

Nguyên Tuấn Sách nghiêm túc cân nhắc: “Thủy thì sao? Dùng nước vừa không làm làn da của cậu bị thương, vừa có thể giúp cậu chết thống khoái một chút.”

“Hình như cậu còn biết bơi, bằng không thì sao lại không thèm suy nghĩ gì mà nhảy xuống sông cứu người đây? Đáng nghẽ tôi nên nghiêm túc một chút, nếu trực tiếp khiến cậu chết trên con sông trong ngày hôm qua, thì hôm nay cũng khỏi phải chịu loại đau đớn này.”

Linh phù xếp hàng chỉnh tề quây quanh người anh, toàn thân chúng tỏa ra ánh sáng vàng lấp lánh như tùy thời chờ đợi tiến công, cảnh tượng khủng bố như thế.

“Chết chung một chỗ với Vu Tề, hẳn là cậu sẽ không thấy cô độc đâu nhỉ?” Nụ cười mỉm xinh đẹp khi xưa nay lại tỏa ra cảm giác có khiếp người. Liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra nụ cười này không thật tâm, có thể nhận ra lúc này anh đang tức giận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận