Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không khí trong phòng như đông đặc lại. Xuân Vũ đứng chôn chân tại cửa, tay nắm chặt quai túi xách, ánh mắt hoảng loạn đảo quanh, cố tránh nhìn vào cơ thể bán khỏa thân đầy quyến rũ của người đàn ông trước mặt.
“Sao anh lại đợi tôi?” Cô hỏi, giọng run run, cố giữ khoảng cách an toàn.
Lý Thước bước xuống giường, tiến lại gần cô từng bước một. Chiếc bóng cao lớn của anh bao trùm lấy thân hình nhỏ bé của Xuân Vũ. Anh cúi xuống, nhìn sâu vào mắt cô, giọng điệu mang theo chút hờn dỗi và bi thương khó hiểu: “Chuyện ngày hôm qua…”
“Đó là ngoài ý muốn!” Xuân Vũ vội vã cắt ngang, như thể nói nhanh thì sự thật sẽ thay đổi. “Chỉ là tai nạn thôi.”
“Ngoài ý muốn?” Lý Thước nhếch môi cười nhạt, nhưng nụ cười không lan đến đáy mắt. Khuôn mặt điển trai, trẻ trung như nam sinh đại học của anh giờ đây hiện lên vẻ thất vọng và tức giận kìm nén. Anh vươn tay, nắm lấy bả vai gầy guộc của Xuân Vũ, siết nhẹ.
“Em gọi việc em trèo lên người anh, dùng chân kẹp lấy eo anh, cầu xin anh chịch em là ngoài ý muốn sao?” Giọng anh trầm xuống, đầy ma mị và buộc tội. “Em còn nhớ em đã nói gì không? Em bảo anh liếm em, em rên rỉ gọi tên anh, em vặn vẹo cái mông nhỏ đòi anh bắn vào trong…”
“Anh nói bậy!” Mặt Xuân Vũ đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu. Cô vùng vẫy muốn thoát khỏi bàn tay như gọng kìm của anh. “Tôi không nhớ gì cả! Tôi say rồi! Tôi không biết mình đã làm gì!”
Lý Thước không buông tha. Anh cúi thấp hơn, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm của cô, thì thầm những lời lẽ hư hỏng nhất: “Em không nhớ? Vậy để anh nhắc cho em nhớ. Cái miệng nhỏ của em, vừa mềm vừa ấm, đã ngậm chặt lấy dương vật của anh, mút mát tham lam như đứa trẻ bú sữa. Em rên rỉ nói rằng anh to quá, sướng quá, em muốn anh lấp đầy em…”
“Im đi! Đừng nói nữa!” Xuân Vũ hét lên, hai tay bịt chặt tai, nước mắt bắt đầu ứa ra vì xấu hổ và tủi nhục. Những hình ảnh dâm đãng mà anh miêu tả như những mũi kim châm vào lòng tự trọng của cô.
Lý Thước nhìn thấy cô sắp khóc, ánh mắt dịu đi đôi chút. Anh gỡ tay cô ra khỏi tai, ngón tay cái thô ráp nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn trên má cô.
“Xuân Vũ, dù là say rượu hay tỉnh táo, chuyện đã xảy ra rồi. Em hút cạn tinh khí của anh, ép anh bắn hết vào trong em, giờ em muốn phủi tay là xong sao?” Anh hỏi, giọng điệu chuyển từ buộc tội sang trêu chọc, rồi lại trở nên nghiêm túc. “Em phải chịu trách nhiệm với anh.”
Xuân Vũ ngước đôi mắt ngấn nước nhìn anh, nức nở: “Tôi… tôi đâu có bắt anh chịu trách nhiệm. Tôi đã uống thuốc rồi. Coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi.”
“Nhưng anh muốn.” Lý Thước nhìn cô kiên định. “Anh muốn chịu trách nhiệm với em. Anh muốn làm bạn trai của em.”
“Không được!” Xuân Vũ lắc đầu nguầy nguậy, lùi lại phía sau cho đến khi lưng chạm vào cánh cửa lạnh lẽo. “Anh là bạn trai của Trương Lệ. Sao tôi có thể… Tôi không muốn làm kẻ thứ ba, tôi không muốn phản bội bạn bè.”
Sắc mặt Lý Thước tối sầm lại khi nghe cái tên Trương Lệ. “Xuân Vũ, em tỉnh táo lại đi. Trương Lệ là kẻ lừa đảo. Cô ta lừa tiền của anh, lừa cả tình cảm và lòng tin của em. Cô ta bỏ trốn rồi, để lại đống nợ cho chúng ta. Em còn niệm tình nghĩa gì với loại người đó?”
“Nhưng… trước đó anh và cô ấy…” Xuân Vũ ấp úng, lòng rối bời. Dù Trương Lệ có tệ bạc thế nào, thì việc cô ngủ với bạn trai cũ của bạn cùng phòng vẫn là một rào cản đạo đức mà cô khó vượt qua.
Lý Thước thở dài, bất lực trước sự cố chấp ngây thơ của cô. Anh tiến tới, ôm chầm lấy cô vào lòng, mặc cho cô chống cự yếu ớt. Cơ thể anh ấm nóng, lồng ngực rắn chắc áp sát vào bộ ngực mềm mại của cô, truyền sang một luồng nhiệt lượng khiến chân tay cô bủn rủn.
“Xuân Vũ, nghe anh nói này.” Anh thì thầm vào tóc cô. “Em có tình cảm với anh, đúng không? Nếu không, dù có say đến mấy, em cũng sẽ không chủ động hôn anh, không chủ động dạng chân ra đón nhận anh như thế. Cơ thể em thành thật hơn cái miệng cứng đầu này nhiều.”
“Anh… buông ra.” Xuân Vũ yếu ớt phản kháng, nhưng bàn tay cô lại vô thức đặt lên hông anh, không nỡ đẩy ra.
Lý Thước khẽ cười, một nụ cười ranh mãnh. Anh cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô: “Em còn nhớ lúc em lên đỉnh không? Em co thắt chặt đến mức anh tưởng mình sắp gãy. Em vừa khóc vừa cầu xin anh đừng dừng lại. Nước dâm của em chảy ướt đẫm cả ga giường, ướt cả đùi anh…”
“Câm miệng! Anh đi ra ngoài ngay!” Xuân Vũ thẹn quá hóa giận, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh anh ra, chỉ tay về phía cửa. “Tôi không muốn nghe nữa! Anh là đồ biến thái!”
Lý Thước bị đẩy lùi vài bước, nhưng vẻ mặt không hề tức giận. Anh nhìn cô gái nhỏ đang xù lông nhím trước mặt, nhún vai: “Được rồi, anh đi. Nhưng đừng hòng trốn tránh, Xuân Vũ. Em là của anh, sớm muộn gì cũng vậy thôi.”
Anh quay người bước ra khỏi phòng, để lại Xuân Vũ một mình trong không gian tĩnh lặng. Cô trượt dọc theo cánh cửa ngồi bệt xuống sàn, ôm lấy đầu gối.
Tim cô đập loạn nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kích thích tội lỗi. Những lời nói thô tục của Lý Thước cứ văng vẳng bên tai, gợi lại những khoái cảm đê mê của đêm qua. Cô nhớ lại cảm giác khi vật cứng rắn nóng hổi đó xuyên qua cơ thể mình, lấp đầy mọi khoảng trống. Cô nhớ lại cảm giác được anh ôm ấp, vuốt ve.
Cơ thể cô lại bắt đầu phản chủ. Nơi tư mật vừa mới khô ráo giờ lại rỉ ra một dòng dịch ẩm ướt.
“Mình hư hỏng quá rồi…” Xuân Vũ vùi mặt vào đầu gối, tự trách mình, nhưng sâu thẳm trong lòng, một hạt giống khao khát đã bắt đầu nảy mầm.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận