Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phương Uyển không nhớ chính xác rốt cuộc hai người họ đã làm chuyện đó bao nhiêu lần nữa. Cô bị người đàn ông kia đè nặng, nửa dỗ nửa lừa, nói rất nhiều điều mà bây giờ cô chẳng thể nhớ hết nổi, chỉ mơ hồ nhớ là cuối cùng mình được y bế lên để thay ga trải giường, được nước nóng bao quanh để tẩy rửa những dấu vết trên người.

Khi tỉnh lại lần nữa, không hề đau nhức hay mệt mỏi như trong tưởng tượng của cô, ngược lại còn thoải mái như nụ hoa được tưới tắm. Không biết nơi giữa hai chân cô được bôi loại thuốc gì mà mùi thơm rất dễ chịu. Chỉ có điều, trên cổ cô có đầy những dấu hôn đỏ hồng loang lổ đỏ không cách nào che được, nhất là khi thời tiết hôm nay còn không đủ lạnh để mặc áo cao cổ nữa chứ.

Tìm một chiếc khăn lụa buộc quanh cổ, miễn cưỡng che đi những dấu vết mập mờ kia, chiếc khăn màu lam nhạt này càng khiến cô trông càng thêm trắng hơn nữa.

Đặc biệt là, hôm nay sau khi rời giường, cô không còn nhìn thấy Thẩm Ngọc nữa, cũng không biết là chị ta đã đi đâu, nhưng điều này khiến cho tâm trạng của cô cải thiện hơn rất nhiều.

Tiểu Tiền cảm thấy Phương Uyển hôm nay trông rất khác với mọi khi. Nói thế nào nhỉ, cái loại dịu dàng, tình thản mặt ngoài của trước kia dường như đã bị phá vỡ, cả người giống như là hoàn toàn nở rộ, vừa quyến rũ lại mị hoặc, nhất cử nhất động đều mang theo một cảm giác mê hoặc. Ngay cả khi nói chuyện, giọng nói của cô cũng có vẻ càng mềm mại hơn bình thường, lại có chút khàn khàn rất khó nhận ra.

“Chị, dạo này trời trở lạnh, có phải là chị bị cảm không?” Tiểu Tiền và Phương Uyển đang cùng nhau ngồi chuẩn bị đồ ăn, cậu ta nghiêng người hỏi cô.

Mặt Phương Uyển đỏ lên, nghĩ đến chuyện tối qua, đến cuối cùng, cô còn chẳng có sức lực để kêu thành tiếng nữa là: “Ừ, có lẽ là tôi bị cảm lạnh.” Cô không muốn tiếp tục nói về chuyện này nữa, thế nên cô nói sang chuyện khác: “Đúng rồi, sao hôm nay không thấy cái chị gái hôm qua nói chuyện với chị đâu nữa thế? Em biết chị ấy đi đâu không?”

Tiểu Tiền nói với vẻ mặt buôn chuyện: “Biết biết, hồi sáng, lúc thủ trưởng đi ra ngoài thì dẫn theo chị ta đi cùng luôn. Nói là đã liên lạc được với gia đình của chị ta.”

“Chị, chị nói xem, đây không phải là chuyện tốt sao? Ai biết đâu chị ta lại gào rống một hồi, sống chết không chịu đi.” Nói đến đây, cậu ta nhìn qua cô một cái, đang nghĩ có nên nói cho cô biết không. Câu ta sợ cô nghe xong sẽ tức giận: “Chị ta còn nói xấu quan hệ của chị với thủ trưởng nữa chứ.”

Nghe vậy, tay Phương Uyển run lên, đống rau củ cô còn chưa nhặt thiếu chút nữa rơi hết xuống dưới đất: “Sau đó thế nào?” Tất cả là do hôm qua cô bị anh dày vò đến thảm, thế mà buổi sáng cô chẳng nghe thấy gì cả.

Tiểu Tiền chỉ ‘Hừ’ một tiếng rồi nói tiếp: “Chị ta nói có vẻ giận dữ lắm, lại còn khóc lóc om sòm nữa chứ. Từ khi thủ trưởng phục chức đến này, lãnh đạo bên trên đều muốn giúp thủ trưởng giải quyết vấn đề cá nhân nên đã giới thiệu không ít đối tượng cho thủ trưởng như đều không thành. Tôi nghe nói là thủ trưởng bảo mình lớn tuổi rồi nên không được nữa, không muốn làm chậm trễ những người đó.”

“Chị, tôi nói với chị chuyện này, chị cũng đừng tức giận làm gì. Giận lên lại không tốt cho đứa bé trong bụng. Lần trước chị đột nhiên khó chịu khiến tôi sợ chết khiếp, không ngờ mang thai lại vất vả như vậy…”

Phương Uyển nghe mà không hiểu gì cả, cô cắt lời cậu ta: “Cái gì không được?”

Tiểu Tiền vẫn còn trẻ, bất giác cậu ta phát hiện mình vừa lỡ miệng mất rồi. Đều do mấy người kia cả, bình thương bọn họ vẫn hay lén buôn chuyện với nhau về lý do tại sao thủ trưởng không đi bước nữa, có phải là vì y không được không. Tại sao hôm nay cậu ta lại nhanh mồm nhanh miệng nói chuyện đó ra trước mặt con dâu của thủ trưởng cơ chứ?

Nhưng thấy Phương Uyển vẫn luôn nhìn chằm chằm mình như vậy, cậu ta quay đầu trái phải, xác định chung quanh không có người khác, mới thấp giọng nói nhỏ với cô: “Thì ko được ở cái phương diện kia của đàn ông đấy!”

“A…” Phương Uyển che miệng lại, mặt cô từ từ đỏ lên rồi lan đến tận cổ. Hẳn là Lục Hoài Châu cũng không ngờ hình tượng của y ở bên ngoài lại là như vậy đâu nhỉ.

Có điều ở phương diện kia, Lục Hoài Châu có được hay không thì ngày hôm qua cô đã được tự mình thể nghiệm rồi.

Tiểu Tiền cho rằng Phương Uyển đã bị tin đồn này doạ sợ chết khiếp rồi. Tuy rằng bình thượng cậu ta có quan hệ rất tốt với cô, nhưng trong lòng vẫn có chút sợ hãi: “Chị nhất định không được nói với thủ trưởng đâu đấy! Bọn tôi cũng chỉ là đoán mò thôi! Ài… Cái miệng nhiều chuyện này của tôi, đáng ra tôi không nên nói mới phải.”

Hai người họ lại một câu tiếp một câu, từ từ chuyển sang đề tài khác, nhưng trong lòng Phương Uyển vẫn nhớ như in những gì hôm qua Thẩm Ngọc nói với cô. Thật sự là, nghĩ đến tương lai lại có chút sầu muộn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận