Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Dục Vọng Bùng Cháy Và Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào
“Áa…” Phỉ Y Hân hét lên một tiếng thất thanh, phản xạ tự nhiên khiến cô ngồi sụp xuống sàn, hai tay đan chéo che lấy bầu ngực căng tròn đang phập phồng vì hoảng loạn. Làn da trắng sứ của cô dưới ánh đèn vàng càng thêm mịn màng, những giọt nước còn đọng lại trên vai, trên xương quai xanh lấp lánh như những viên pha lê mời gọi.
“Anh… Anh mau đi ra ngoài! Đồ vô lại!” Cô gào lên, mặt đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu. Cô chắc chắn hắn cố ý! Làm sao có thể trùng hợp đến mức này được? Hắn canh đúng lúc cô ra để bắt quả tang sao?
Trái ngược với sự hoảng loạn của cô, Hoắc Đông Thần lại tỏ ra vô cùng bình thản. Hắn đóng cửa lại, chậm rãi tiến về phía cô, ánh mắt không hề che giấu sự thèm khát đang bùng lên như ngọn lửa. Đôi mắt đen láy ấy lướt từ khuôn mặt ửng hồng, xuống chiếc cổ thon dài, dừng lại ở khe ngực bị ép chặt bởi hai cánh tay, rồi trượt xuống vòng eo thon gọn và đôi chân dài miên man đang co lại.
“Đừng ngại,” giọng hắn khàn đi vì dục vọng, bước chân mỗi lúc một gần, “Đâu phải tôi chưa từng thấy qua, thậm chí… tôi còn nếm thử hết rồi.”
“Anh… câm miệng!” Phỉ Y Hân muốn độn thổ. Lời nói của hắn trần trụi đến mức khiến cô không thở nổi.
Hoắc Đông Thần đã đứng ngay trước mặt cô. Hắn cúi xuống, không đợi cô kịp phản ứng, bàn tay rắn chắc đã luồn qua eo và dưới chân cô, bế thốc cô lên một cách nhẹ nhàng như bế một con mèo nhỏ.
“Thả tôi xuống! Hoắc Đông Thần! Đừng như vậy…” Phỉ Y Hân giãy giụa, đôi chân trần đạp loạn xạ vào không khí, bàn tay nhỏ bé đấm thùm thụp vào lồng ngực rắn như đá của hắn. Nhưng chút sức lực ấy chẳng khác nào gãi ngứa.
Hắn ném cô xuống chiếc giường rộng lớn êm ái. Tấm lưng trần của cô tiếp xúc với ga giường mát lạnh, chưa kịp định thần thì thân hình cao lớn, nóng bỏng của hắn đã đổ ập xuống, bao phủ lấy cô. Chiếc áo choàng ngủ của hắn đã bị vứt bỏ từ lúc nào, để lộ cơ thể nam tính hoàn hảo, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn đầy sức mạnh.
“Đừng quậy!” Hắn gầm nhẹ, một tay tóm gọn hai cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu, tay kia chống bên hông cô, giam cầm cô hoàn toàn dưới thân mình.
Hắn cúi xuống, chiếm lấy đôi môi đang hé mở định phản kháng của cô. Nụ hôn không còn là sự thăm dò nhẹ nhàng, mà là sự chiếm đoạt cuồng bạo. Hắn mút mát, cắn nhẹ, lưỡi hắn càn quét khoang miệng cô, cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương, hút hết mọi ngọt ngào và dưỡng khí.
“Ưm…” Phỉ Y Hân cảm thấy đầu óc choáng váng. Hơi thở nam tính nồng đậm bao trùm lấy cô, khiến lý trí cô bắt đầu tan chảy.
Bàn tay đang rảnh rỗi của Hoắc Đông Thần bắt đầu chu du trên cơ thể cô. Hắn vuốt ve từ hõm cổ, lướt qua bầu ngực mềm mại, rồi trượt xuống bụng phẳng lì. Sự va chạm giữa làn da thô ráp của hắn và sự mịn màng của cô tạo ra những luồng điện chạy dọc sống lưng Phỉ Y Hân.
Hắn rời môi cô, trượt xuống hôn lên cổ, lên xương quai xanh, để lại những dấu hôn đỏ chót đầy sở hữu. Bàn tay hư hỏng của hắn tiếp tục di chuyển xuống dưới, tìm đến vùng tam giác mật đầy bí ẩn.
“Đừng… Ah…” Phỉ Y Hân giật nảy mình khi ngón tay hắn chạm vào nơi tư mật. Cô vặn vẹo thân mình, cố gắng khép chân lại, nhưng đầu gối hắn đã chen vào giữa, tách rộng hai chân cô ra một cách thô bạo nhưng đầy kích thích.
“Ngoan nào…” Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy dụ dỗ. Ngón tay hắn bắt đầu tách những cánh hoa mềm mại, tìm đến hạt châu nhỏ mẫn cảm đang ẩn mình. Hắn xoay tròn, day ấn nhẹ nhàng, khiến Phỉ Y Hân không kìm được mà bật ra những tiếng rên rỉ kiều mị.
“Ưm… không… đừng chạm vào đó…” Miệng thì nói từ chối, nhưng cơ thể cô lại phản bội chủ nhân. Hông cô vô thức nảy lên, đón nhận sự trêu đùa của hắn. Dịch thủy bắt đầu rỉ ra, làm ướt đẫm ngón tay hắn.
“Em xem, miệng thì nói không, nhưng ‘nó’ lại đang khóc lóc đòi tôi yêu thương này.” Hoắc Đông Thần cười tà, đưa một ngón tay thâm nhập vào bên trong lối nhỏ chật hẹp ấm nóng.
“A…” Cảm giác bị lấp đầy đột ngột khiến Phỉ Y Hân cong người lên. Ngón tay hắn như có ma thuật, ra vào nhịp nhàng, khuấy đảo bên trong, tìm kiếm điểm nhạy cảm nhất của cô.
Từ một ngón, hắn tăng lên hai ngón, tốc độ cũng nhanh hơn. Tiếng nước lép nhép vang lên trong căn phòng yên tĩnh, âm thanh dâm mỹ khiến mặt Phỉ Y Hân đỏ bừng như lửa đốt. Cô không còn sức phản kháng, chỉ biết bám chặt vào ga giường, để mặc hắn điều khiển cảm xúc của mình.
“Dừng lại… tôi không chịu nổi… Aaaa…” Khoái cảm như những con sóng dữ dội ập đến, vùi lấp lý trí của cô.
Hoắc Đông Thần nhìn gương mặt say mê vì dục vọng của cô, hài lòng tột độ. Hắn cúi xuống, ngậm lấy một bên ngực căng tròn, đầu lưỡi trêu đùa đỉnh nụ hồng hào đang cứng lên vì kích thích. Sự tấn công dồn dập cả trên lẫn dưới khiến Phỉ Y Hân như rơi vào một cơn mê loạn.
“Hức… Aaa… Chậm… chậm lại…” Cô nức nở, nước mắt sinh lý ứa ra nơi khóe mi vì sung sướng quá độ.
Đột nhiên, Hoắc Đông Thần dừng mọi động tác tay. Cảm giác trống rỗng ập đến khiến Phỉ Y Hân hụt hẫng, cô vô thức cọ quậy hông, tìm kiếm sự lấp đầy.
Hoắc Đông Thần nhếch mép, ánh mắt rực lửa nhìn xuống hạ thân đã cương cứng đến đau nhức của mình. Hắn không dùng tay nữa. Hắn muốn dùng thứ vũ khí nóng bỏng và to lớn kia để dạy dỗ cô gái bướng bỉnh này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận