Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chúng vẫn đứng im, trần truồng như đợi cô chủ động tiến tới. Vì chúng hiểu, thuốc càng ngấm thì con người càng mất kiểm soát, nhất là với một con nhóc như Hiểu Lan Yên, hai liều thuốc là quá đủ để cô trở thành một diễn viên cấp ba trong vài phút. Thế nhưng cô vẫn có thể chống cự được tới bây giờ, quả thực là rất phi thường rồi.

Thế nhưng mọi thứ đều có giới hạn của nó, Hiểu Lan Yên cũng vậy. Cô bắt đầu cảm thấy chân tay này không phải của mình nữa, cho dù mắt cô vẫn thấy, cổ họng cô vẫn ghê tởm vô cùng.

Hiểu Lan Yên khóc.

Nước mắt lặng lẽ tuôn ra, phẫn uất và tủi hổ, chẳng thể thốt ra một tiếng thút thít nào. Chỉ đơn giản là cứ đầm đìa nước mắt. Cô không muốn mình mất đi sự trong trắng này, suốt hơn hai mươi năm trời… Một thứ hi vọng và đau khổ kì dị nào đó dâng lên mãnh liệt, thành công kéo lại được phần nào sự mất kiểm soát của Hiểu Lan Yên. Trong tâm trí cũng chỉ duy nhất có hình bóng của một người: Vương Hàn.

Có lẽ, cô thật sự đã yêu hắn rồi! Yêu rất nhiều là đằng khác…

Nhưng, kia… là Vương Hàn sao? Hay là do cô tuyệt vọng quá nên sinh ra ảo tưởng mất rồi?

Tầm mắt Hiểu Lan Yên dần dần mờ đi. Hoặc là, tâm trí cô đang mất kiểm soát. Niềm hi vọng nhỏ nhoi là hình bóng Vương Hàn dường như đã tan biến vào hư không. Hóa ra tất cả chỉ là mộng mị do cô tự vẽ ra, tự hi vọng. Nước mắt Lan Yên vẫn rơi lã chã, thấm đẫm khắp gương mặt trắng nõn, lấm lem đất bụi.

Không! Cô không thể buông xuôi như thế. Cô không thể để chúng muốn làm gì thì làm, dù chỉ là một chút lý trí, cô cũng phải cố lên. Vô tình quay sang bên phải, Hiểu Lan Yên nhìn thấy một mảnh thủy tinh nhỏ, sáng lên dưới ánh đèn vàng yếu ớt, dường như là từ một cái chai đã vỡ. Chưa khi nào nhìn thấy một vật nguy hiểm mà Hiểu Lan Yên lại vui mừng đến thế. Cô yếu ớt với tay tới mảnh thủy tinh kia, cho tới khi nó nằm gọn trong lòng bàn tay bé nhỏ. Hiểu Lan Yên cố sức nắm chặt, tới mức cô có thể cảm nhận được máu tươi đang chảy ra từ lòng bàn tay mình.

Kì diệu làm sao! Đau đớn truyền tới từ bàn tay hình như đã xua đi phần nào cơn mê muội. Hiểu Lan Yên vui sướng vô cùng, bọn chúng muốn cô chủ động, cô sẽ tự thức tỉnh mình. Ba tên khốn vẫn đang mải mê cười đùa nhe nhởn, rồi lại chỉnh camera, không hay biết rằng cô gái nhỏ nằm trên tấm gỗ kia, đang ra sức dùng mảnh thủy tinh sắc nhọn rạch lên tay mình.

Càng đau đớn bao nhiêu, Hiểu Lan Yên càng ra sức bấy nhiêu. Dường như lúc này, chỉ cần cô dừng cái việc tự hại mình này lại, cơn mộng mị thèm muốn kia sẽ trở lại, lập tức dìm chết cô… Máu tươi ồ ạt chảy ra từ những vết cắt vội vã, một cảnh tượng kinh dị vô cùng!

Cho tới khi bọn lưu manh quay lại phía Lan Yên để chuẩn bị thực hiện những “thước phim” đã dự tính, thì chúng mới phát hiện ra cô thở gấp gáp giữa những vũng máu đỏ tràn lan. Ba tên côn đồ vừa bất ngờ lại vừa tức giận, không ngờ tới một con nhóc như cô cũng dám làm một việc tày trời như thế này. Bỗng dưng chân tay chúng trở nên luống cuống, cùng lúc đó, tiếng cánh cửa sắt nặng nề bị đạp văng vào tường nghe thật ghê người vang lên, giống như một đòn mạnh mẽ giáng thẳng vào tâm lý bọn chúng.

Bóng dáng cao lớn của Vương Hàn hiên ngang trước cửa, đôi mắt tức giận giăng đầy sát khí hướng tới, ba tên côn đồ bao năm làm chuyện ác, nay bỗng dưng không rét mà run. Một tên mắt mở trừng trừng, miệng mấp máy chẳng ra hơi:

– Anh… anh cả… kia là… Vương Hàn…

– Mẹ kiếp! Sao nó biết mà tới đây. Đập cửa sổ, chuồn nhanh!

Tiếp theo là những tiếng kính vỡ, rơi loảng xoảng nhức óc inh tai. Ba tên côn đồ quần áo còn chưa kịp mặc, đã vội vàng lao thẳng ra ngoài qua ô cửa sổ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận