Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(*hắc nguyệt phong cao: tối trời có gió thổi, cụm này thường dùng để chỉ những đêm không trăng thích hợp làm việc bất chính, ngẫm lại với câu tự sướng ở trên của Anh tỷ thì… _ _!)

Từ đó, thế giới hoà bình, ba con cọp còi ngồi yên, một con cọp mẹ xưng bá(^^).

Vì thế, bọn họ coi tôi là không khí, tôi cười mấy kẻ này là cặn bã, mọi người nước sông không phạm nước giếng, làm như không thấy nhau, đấy chính là nguyên do vì sao tôi cùng một người đàn ông xa lạ dọn đồ đi sống với nhau mà không ai thèm để ý.

Mẹ chồng sau khi nghe được lịch sử gia đình tôi xong, dùng một vẻ mặt hết sức đau lòng cùng từ ái với những trò đùa dai do tôi thực hiện mà cười. Bà lôi kéo tay tôi, hào khí vạn trượng nói: “Ba mụ đàn bà không muốn sống kia dám khi dễ người của Hàn gia chúng ta, con dâu ngoan, mẹ chồng sẽ giúp con xua đuổi những thứ ác khí này ra khỏi miệng. Cho nên, mẹ quyết định phái tiểu tử thối ra sân, làm cho bọn chúng nghiêm túc biết được cái gì gọi là vũ nhục bằng ngôn ngữ! Hàn Lỗi! Lên!”

Nhận được “thánh chỉ” từ mama đại nhân, trong mắt Hàn Lỗi hiện lên một tia tà ác cùng đùa cợt giống y đúc mẹ của mình, ngẩng cao đầu mặt đối mặt với mọi người, thoắt cái khôi phục vẻ mặt bình tĩnh cùng vô hại, cười tươi như hoa nói: “Tuân lệnh, vi thần nhất định không làm nhục sứ mạng!”

Nhìn nụ cười xấu xa của hai mẹ con đang suy tính cấu kết làm việc xấu, tôi bất chợt cảm thấy lạnh mình, bắt đầu yên lặng thầm nho nhỏ cầu nguyện cho mẹ kế cùng hai bà chị không may mắn kia.

Một vòng loanh quanh tìm cớ, cuối cùng Hàn Lỗi cũng có thể cùng tôi về nhà gặp gỡ mẹ vợ, anh lôi kéo tôi dùng một vẻ mặt hết sức ưu nhã anh tuấn ngồi ở trên ghế salon trong nhà.

Đối với người ngoài, đặc biệt là người xa lạ, Hàn Lỗi luôn đeo trên mặt mình điệu bộ vô hại cùng nụ cười ôn nhu hoà nhã, giọng nói vừa khách khí vừa lễ độ, hết sức khác biệt so với ngày thường.

Mẹ kế cùng đám chị bị mị lực mê người do Hàn Lỗi cố tình phát ra làm cho đầu choáng mắt hoa, rối rít ghen tỵ với vận may của tôi, đặc biệt là hai chị em, nhất là cô em còn chưa kết hôn, luôn cố ý kéo thấp cổ xuống để lộ bộ ngực, ý đồ dùng sắc đẹp dụ dỗ anh.

Tôi nhìn bộ ngực mỹ lệ sinh động của nàng mà cười lạnh trong lòng, vô dụng, chiêu này tôi đã dùng qua rồi, hoàn toàn không có hiệu quả gì hết.

Quả nhiên, Hàn Lỗi đến nhìn cũng không thèm liếc nàng một cái, ánh mắt bắn thẳng đến mẹ kế.

A, đã nhìn ra, anh là tính toán hạ thủ từ bà mẹ trước a.

Mẹ kế bị Hàn Lỗi nhìn chằm chằm, vẻ mặt ngượng ngùng tỏ ý không tốt, chủ động nũng nịu mở miệng nói: “Ai da, thì ra cậu chính là chồng của Hạ Anh à, haha, con bé này mệnh cũng thật tốt nha, tôi chính là mẹ của nó.”

Hàn Lỗi không để ý đến nụ cười duyên dáng của mẹ kế, chỉ quay đầu sang ôn nhu hỏi tôi: “Bảo bối, bà ta là mẹ của em sao?”

Tôi nhún nhún vai, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Em không biết a, dù sao ba em cũng không có thừa nhận.”

Đó chính là vết thương trí mệnh của mẹ kế tôi, cha đem ba người bọn họ mang về nhà, không giống như là đưa về để yêu thương, chăm sóc, quan tâm, ngược lại giống như là bày biện, ném bỏ, vứt lung tung thì đúng hơn.

Nghe được lời nói của tôi, Hàn Lỗi cười, nụ cười đến là vô hại, anh nhẹ nhàng nói: “Thì ra là như vậy a, ai, cha vợ của anh cũng thật là vĩ đại, tình nguyện đi chu du thế giới cũng không nguyện đối mặt với người phụ nữ này, em nói xem, một người phụ nữ có thể ép người đàn ông bên cạnh mình đến nỗi họ bỏ đi mất quả thật rất bi thảm a, huống chi là một người phụ nữ hoa tàn ít bướm lại ưa thích giả bộ non tơ như vậy.”

Mẹ kế bị những lời nói ám chỉ của Hàn Lỗi làm cho trọng thương, thể diện bị tổn hao nghiêm trọng nhanh chóng lui về phòng, lại một lần nữa đem tất cả hy vọng đều ký thác lên người hai đứa con gái cùng cậu con rể quý hoá.

Bình luận (0)

Để lại bình luận