Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn tay cô ấy nhẹ nhàng xoa đầu an ủi, Lục Dĩnh cũng từ từ mở mắt ra. Nhìn thấy gương mặt quen thuộc của bác sĩ cùng Chu bảo mẫu liền òa lên khóc: “Bà Chu, con đau lắm, bọn họ đều không chịu tin con. Con tưởng rằng con chết rồi.”

Chu bảo mẫu không biết an ủi thế nào, chỉ nhẹ nhàng ôm cô vào lòng: “Bé ngoan, cứ khóc ra đi. Đừng sợ, có bác sĩ Nhậm ở đây rồi, con sẽ không sao.”

Lục Dĩnh giương đôi mắt hoảng sợ nhìn về phía Nhậm Tuyết.

Trong lòng Nhậm Tuyết giống như có hàng ngàn con ngựa đi qua giày xéo, chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên xoa đầu trấn an cô bé: “Không sao, có chị ở đây rồi.”

Cả thanh xuân cô theo đuổi y thuật, muốn thành tài để cứu người. Không ngờ hiện tại lại trở thành tay sai cho hai kẻ tàn bạo kia, tiếp tay cho bọn chúng hành hạ cô bé nhỏ như vậy. Nhậm Tuyết cười mỉa mai trong lòng.

Chợt Chu bảo mẫu nhớ ra điều gì đó: “Bác sĩ, cô trông chừng con bé một chút, tôi đi báo thiếu gia cô ấy đã tỉnh lại.”

“Đừng mà!” Lục Dĩnh nghe thấy bọn hắn, liền run rẩy đến lợi hại.

Bọn hắn biết cô chưa chết, sẽ tiếp tục đánh cô mất, sẽ tiếp tục bị nhốt vào phòng tối. Lục Dĩnh thật sự sợ hãi căn phòng đó, nó giống như con quái vật nuốt chửng lấy cô vậy.

Chu bảo mẫu có chút không nỡ, song cuối cùng vẫn rời đi. Bà thương Lục Dĩnh là thật, nhưng bà cũng không muốn mất đi cái mạng già này.

Lạc Nhạn cùng Trình Cẩn còn chưa kịp đặt lưng xuống giường, bảo mẫu Chu đã chạy tới: “Thưa thiếu gia, tiểu thư đã tỉnh rồi ạ.”

Bọn hắn như vậy không hẹn mà cùng nhau chạy đến phòng Lục Dĩnh, hai phòng cách nhau không xa, bảo mẫu Chu vừa đi, bọn hắn đã chạy lại. Lục Dĩnh nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, sợ hãi nép vào lòng Nhậm Tuyết, miệng không ngừng phát ra tiếng khóc nỉ non bị nén lại, lại thêm vài tiếng nấc cụt.

“Tiểu Dĩnh, đừng sợ.” Lạc Nhạn là người tiến tới trước. Giọng nói hắn dịu dàng cùng nhẹ nhàng, giống như kẻ tàn bạo tra tấn cô chưa từng tồn tại vậy.

Có điều hắn càng tiến tới, Lục Dĩnh lại càng run rẩy, tiếng khóc không kiềm chế được ngày càng lớn, cuối cùng không nhịn được mà gào lên chói tai: “Đừng tới đây, đừng tới đây, đồ quái vật.”

Lạc Nhạn cùng Trình Cẩn giật mình, bọn hắn ngỡ ngàng chưa kịp phản ứng mà đứng yên một chỗ. Nhậm Tuyết không ngừng vỗ lên lưng Lục Dĩnh an ủi, nhưng chỉ làm tiếng khóc ngày càng lớn.

“Nhậm Tuyết, ra ngoài!” Trình Cẩn có chút mất kiên nhẫn, lớn giọng quát Nhậm Tuyết.

“Các người còn muốn làm gì? Con bé đã như vậy rồi!” Nhậm Tuyết ôm chặt lấy Lục Dĩnh, cô không có ý định rời đi. Nếu hiện tại cô ra ngoài, không biết bọn hắn sẽ làm gì với cô bé.

Lục Dĩnh bên này cũng ôm chặt lấy eo, vùi mặt vào lòng Nhậm Tuyết, miệng không ngừng nỉ non nói ra mấy tiếng không rõ: “Chị ơi…, đừng bỏ Tiểu Dĩnh mà.”

“Đừng đừng, bác sĩ mau ra đây.” Chu bảo mẫu vội vàng chạy vào, kéo Nhậm Tuyết ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại mình Lục Dĩnh đối mặt với Lạc Nhạn cùng Trình Cẩn.

“Tiểu Dĩnh đừng sợ, tôi sẽ không đánh em.” Lạc Nhạn tiến tới, ôm lấy Lục Dĩnh giống như con thỏ nhỏ hoảng sợ tự ôm lấy bản thân trốn vào góc giường. “Còn đau không?”

Lục Dĩnh không ngừng gật đầu. Cô thật sự đau lắm, còn rất sợ hãi nữa.

Thật sự rất sợ.

“Ngoan, để tôi bù lại cho em được không?” Lạc Nhạn để Lục Dĩnh nhìn vào mắt hắn, không cho cô trốn tránh.

“Đừng đánh nữa mà…” Lục Dĩnh còn cho rằng hắn muốn đánh mình, vùng vẫy muốn thoát ra. Không cẩn thận mà đạp vào Trình Cẩn đã tiến gần từ bao giờ.

Trình Cẩn đưa tay lên, Lục Dĩnh cho rằng bản thân lần này nhất định trốn không thoát rồi. Không ngờ hắn chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Tiểu Dĩnh đừng tức giận, ca ca đưa em ra ngoài chơi có được không?”

Lục Dĩnh không có lên tiếng trả lời bọn họ, chỉ cúi gằm mặt nhìn xuống đất.

Không bị đánh nữa là liền thật tốt rồi. Cô cũng không còn hi vọng gì vào bọn hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận