Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hơi thở giao triền cùng một chỗ, hai người đều có thể cảm nhận được tiếng tim đập loạn nhịp của đối phương.

Trong nháy mắt nước ấm xối lên người, Cố Nhan tựa như bị bỏng, thân thể hơi co lại.

Cô giương mắt thật cẩn thận mà nhìn Chu Quân Ngôn, đưa tay xé mở túi bao cao su.

Lúc trước Chu Quân Ngôn dùng nó cô cũng không chú ý tới, bây giờ nhìn lại mặt trêи bao cao su toàn là dịch bôi trơn, mang theo một mùi hương ngòn ngọt như ô mai.

“Bởi vì trong nhà anh không có “áo mưa” nên em mới mua đến đây…”

Ánh mắt Cố Nhan toát ra một chút ngượng ngùng, hơi ngẩng đầu ý vị nhìn anh: “Tối qua anh là vì không có cái này nên mới không vào đúng không? Hôm nay em mang đến rồi, có phải em rất ngoan hay không?”

Chu Quân Ngôn chăm chú nhìn cô, ɖu͙ƈ vọng nguyên thủy trong cơ thể cuộn trào như muốn nổ tung. Anh thật sự muốn đem cô nàng không sợ trời không sợ đất trước mặt này hung hăng làm cho đến khi cô khóc lóc cầu xin tha thứ mới thôi, để không dám nói mấy câu khiến anh phiền lòng nữa.

Cố Nhan cúi đầu nhìn gậy thịt của Chu Quân Ngôn đã đứng thẳng từ bao giờ, nghiêm túc nghiên cứu làm sao đeo bao vào cho anh nhưng giây tiếp theo cằm đã bị Chu Quân Ngôn dùng sức nắm lấy.

Anh hung tợn nhìn cô: “Cô muốn đến vậy sao?”

Thật thẳng thắn, anh vậy mà nói thẳng ra là làm cô. Cố Nhan nhìn thấy anh tỏ vẻ không kiên nhẫn thì chân liền mềm nhũn.

Cô hơi nhếch môi, đầu lưỡi màu đỏ như ẩn như hiện, khát vọng được anh ngậm ʍút̼ nó.

“Chỉ để cho anh làm…”

6

Chu Quân Ngôn vùi đầu ở trước ngực Cố Nhan, anh mang theo chút hận ý ɭϊếʍ cắn nhũ hoa của cô, đầu lưỡi thỉnh thoảng ʍút̼ ʍút̼ đầu nhũ, môi mỏng mang theo nhiệt độ lành lạnh từ nhũ hoa truyền tới tiểu huyệt của Cố Nhan. Cố Nhan rêи rỉ luồn tay vào mái tóc của Chu Quân Ngôn, cô sắp bị anh làm cho mê loạn rồi.

Nếu có thể, cô thật sự hy vọng Chu Quân Ngôn có thể hôn khắp cơ thể mình mà không chỉ mỗi bầu ngực…

Cố Nhan thở hổn hển, không biết là bởi vì kɧօáϊ cảm hay là do dòng nước chảy mạnh mà mắt cô không mở ra được.

Móng tay của cô bắt đầu không thể khống chế mà bấm vào da thịt trêи cổ Chu Quân Ngôn.

Cô rất thích lưu lại dấu vết trêи người anh, vì đó là bằng chứng duy nhất có thể chứng minh anh thuộc về cô.

Cơ thể Chu Quân Ngôn cứng đờ, đôi môi rời khỏi nhũ hoa kéo theo một sợi chỉ bạc.

“Đừng cào.”

Anh nhớ tới buổi họp hôm nay, đồng nghiệp không ngừng đưa mắt nhìn vào cổ anh, và lộ ra vẻ mặt ý vị sâu xa, bất kể anh kéo cổ áo lên cao bao nhiêu đi nữa đều không che được dấu răng của cô.

Con ngươi của anh tối sầm lại nhìn chằm chằm Cố Nhan, hơi thở ngày càng nặng nề.

Cố Nhan không rõ vì sao Chu Quân Ngôn đột nhiên dừng lại. Cô ngước nhìn anh, muốn nói lại thôi. ȶìиɦ ɖu͙ƈ đã đốt cháy thân thể cô, bàn tay cô thả lỏng khoác lên vai anh lẩm bẩm:

“Em sẽ cố nhịn không cào anh đâu.”

Chu Quân Ngôn chỉ cảm thấy yết hầu trở nên khô khốc, nhìn dòng nước theo chiếc cổ mảnh khảnh của Cố Nhan chậm rãi xuống tới hai иɦũ ɦσα đang phập phồng, cuối cùng chảy xuống hạ thể bằng phẳng yếu ớt.

Thoáng chốc đồng tử của anh trở nên sâu thẳm.

Nụ hoa nơi đó liên tục đóng mở, phun ra càng nhiều ɖâʍ thủy.

Anh trực tiếp lật Cố Nhan lại một cách thô lỗ, để cô đứng trêи chân anh còn mặt thì hướng về phía cửa phòng tắm bằng thủy tinh, rất nhanh liền nắm lấy gậy thịt đã căng cứng để sát ở miệng tiểu huyệt rồi chậm rãi đút vào.

Trong nháy mắt, kɧօáϊ cảm từ nơi ấm nóng kia bao vây chặt chẽ lấy gậy thịt làm cho hai người cùng lúc phát ra tiếng thở dốc.

Cố Nhan vội vã muốn xoay người lại nhưng bị Chu Quân Ngôn giữ chặt đến mức cô khó có thể nhúc nhích, vì thế cô chỉ có thể cố gắng quay đầu nhìn về phía Chu Quân Ngôn.

Trêи mặt cô đều là bọt nước li ti, lộ ra gò má hồng phấn tự nhiên, môi đỏ mọng hơi hơi nhếch lên, một đôi mắt ướt sũng nước nhìn anh, vừa vô tội lại vô cùng quyến rũ.

Cô xuyên qua làn hơi nước cảm nhận được sự tức giận trong mắt Chu Quân Ngôn, còn có ɖu͙ƈ vọng nguyên thủy nhất.

Chu Quân Ngôn trầm mặc đưa tay từ ngực đặt lên trêи lưng Cố Nhan, bóp chặt lấy thắt lưng cô để gia tăng tốc độ ra vào nhanh hơn. Nhất thời, Cố Nhan vì bị anh làm đến sung sướиɠ mà ɖâʍ dịch theo bắp chân chảy ra đầm đìa rơi xuống mặt đất, cô bị anh làm liên tục đến một câu cũng nói không nên lời.

Cô vòng tay ra sau ôm lấy cổ Chu Quân Ngôn, nhỏ giọng cầu xin.

Bình luận (0)

Để lại bình luận