Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khu vườn được kết nối với một số ngôi nhà xung quanh, giống như một sân chơi nhỏ, với bãi cỏ xanh vào mùa hè

Trẻ con trong đại viện này thích chơi trong vườn.

Hôm nay những người đó lại đến với nhau.

Có những em nhỏ sáu bảy tuổi, những em thằng nhóc, lớn hơn một chút là những thiếu niên, thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi.

Bởi vì là một đại viện, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, cho nên tình cảm đặc biệt tốt.

Họ đang thảo luận ồn ào hôm nay nên chơi gì, và cuối cùng một nhóm người quyết định chơi bóng chuyền theo đội.

Gần đây đội tuyển bóng chuyền nữ giành chức vô địch, là thời điểm tuổi trẻ tràn đầy nhiệt huyết.

Một nhóm người theo độ tuổi, cuối cùng người ta phát hiện ra rằng một trong những đội đang thiếu một người.

“Làm sao bây giờ? Đội chúng ta thiếu một người! Đội của cậu có ba con trai, nhưng đội của chúng ta thiếu một người, thật không công bằng! ”

“Thiếu một người tớ cũng không có biện pháp gì, nếu không chúng ta tìm một người khác đến bù số đi?”

“Lúc này ai có thể ra ngoài chơi ở đây chứ, tớ đi tìm ai đây? Không có ai trong đại viện đâu ”

“Nếu không… Chúng ta đi hỏi ông ngoại Khương xem, nhà bọn họ không phải có một chị gái xinh đẹp sao, chúng ta tìm chị ấy chơi cùng đi. ”

“Tiểu Sắc Quỷ! Nói thẳng là coi trọng người ta xinh đẹp đi! Cậu nên từ bỏ đi, đó không phải là chị gái xinh đẹp, đó là công chúa kiêu ngạo! ”

“Ha ha ha ha, đúng rồi là công chúa, vẫn là công chúa có bệnh công chúa. Công chúa điện hạ mới không chơi đùa với những đứa trẻ lông bông như chúng ta đâu. ”

“Từ sau khi cậu ấy đến đại viện chúng ta, mẹ tớ vẫn luôn nhắc tớ phải học tập cậu ấy, thế nhưng còn ép tớ cũng học đàn dương cầm gì đó, cuộc sống tớ chẳng tốt đẹp gì.”

“Tớ cũng vậy! Đừng nói đến cậu ấy nữa, nhắc đến cậu ấy là khó chịu. Cùng lắm thì chúng ta sẽ chia đội của cậu thành một người…”

Sau một hồi cãi vã, trong vườn không còn tiếng nói chuyện nữa, chỉ có bọn nhỏ cười hi hi ha ha.

Khương Dạng đứng bên cửa sổ tầng ba, gió thổi vi vu, ánh mặt trời chiếu lên làn da trắng nõn của cô, trắng đến gần như trong suốt.

Thiếu nữ mười tám tuổi, là chỉ trong phim điện ảnh mới có xinh đẹp động lòng người.

Chỉ là đuôi mắt của cô, nhuốm một chút màu hồng nhạt.

Giống như màu sắc bị gió thổi nhuộm.

Khương Dạng thu hồi ánh mắt, vươn tay chuẩn bị đóng cửa sổ.

Nhưng ngay trong nháy mắt.

Một bóng người lọt vào đôi mắt mất mát của cô.

Thiếu niên từ bên cửa sổ thò ra một khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, nhìn về phía cô cười sảng khoái, lộ ra một hàng răng trắng, vội vàng nói chuyện, “Đừng đóng cửa sổ, đừng đóng cửa sổ, có thể cho tôi đi vào được không? ”

——

Khương Dạng bị dọa lui về phía sau một bước.

Cũng không phải bởi vì thiếu niên đột nhiên xuất hiện, mà là… chỗ này là tầng ba.

Bên ngoài cửa sổ của căn phòng này không có ban công, cũng không có mép cửa sổ, khung cửa sổ hoàn toàn song song với bức tường bên ngoài.

Khương Dạng cũng không thể tưởng tượng được tư thế treo trên tầng ba ở vách tường của thiếu niên này như thế nào.

Chẳng lẽ cậu ấy không sợ ngã xuống sao?

Ở độ cao này, cho dù không chết người, cũng nhất định sẽ bị gãy chân.

Nghĩ đến đây.

Sắc mặt Khương Dạng trắng bệch, lại vội vàng lùi về phía sau.

Chờ bóng dáng cô vừa lui ra, vị trí bên cửa sổ cũng trống rỗng.

Như mặc định đồng ý.

“Cảm ơn.”

Thiếu niên khẽ cười.

Cánh tay đang bám khung cửa sổ, hơi dùng sức, cả người đột nhiên lắc lư như xích đu.

Trái tim Khương Dạng vọt lên tận cổ họng theo động tác của cậu.

Giây tiếp theo.

Bóng dáng thiếu niên đã nhảy vào trong cửa sổ, đáp xuống sàn nhà một cách vững vàng

Động tác của cậu rất nhanh nhẹn, khi tiếp đất rất nhẹ nhàng, thậm chí còn không phát ra tiếng động.

Cảnh này khiến Khương Dạng sửng sốt.

Cậu ấy… Tại sao cậu tiếp đất được thế?

Thiếu niên thuận lợi tiến vào trong phòng, không vội vàng nói chuyện với Khương Dạng, mà mà là đi vòng quanh bốn phía phòng, từ trong ra ngoài.

Đôi mắt cậu nhanh chóng quét qua mọi thứ trong phòng.

Con ngươi trong suốt đen bóng, lóe lên một tia sáng thích thú bừng bừng.

Cho dù đó là chiếc tủ thấp bằng gỗ gụ ở một bên, hay là những chiếc tách trên khăn trải bàn bằng ren, hoặc là đàn dương cầm trong phòng, tất cả đều có thể khơi dậy hứng thú của thiếu niên, để cho cậu đến gần, cẩn thận quan sát một phen.

Đặc biệt là phổ nhạc đặt trên piano

Thiếu niên còn đưa tay lật lật, ánh mắt dừng lại một chút trên chữ viết Khương Dạng để lại.

Sau khi đợi cậu kiểm tra lãnh thổ của mình, cuối cùng đánh giá xong căn phòng này. Thiếu niên mới quay đầu nhìn về phía Khương Dạng, mà nụ cười trên mặt cậu so với vừa rồi càng rạng rỡ hơn trước.

“Ngại quá, tôi ở đối diện nhìn qua, cũng chỉ có thể nhìn thấy đồ trang trí gần cửa sổ, không biết phòng của cậu rốt cuộc trông như thế nào. Hôm nay là lần đầu tiên tôi bước vào, tôi quá tò mò nên làm cậu sợ hãi rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận