Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Oanh Nhi miễn cưỡng xoay người kéo tay hắn xuống, nàng dùng áo của nam nhân lau lung tung phần thân dưới dính đầy dâm thủy̠ và tinh dich, sau đó ngồi xổm xuống tìm quần rồi mặc lên lại cho hắn.
Mặc xong quần cho cha chồng, nàng lập tức đẩy Ôn Trạm ra ngoài tủ quần áo, ‘cộp’ một tiếng, cửa tủ bị đóng lại, Oanh Nhi không muốn cho hắn nhìn dù chỉ là một chút.
Hôm nay đã phá giới dâm, được thân mật khăng khít với con dâu, cuối cùng Ôn Trạm cũng vứt được nửa tấm thân xử nam.
Trong lòng Ôn lão gia rấtvui nên cũng không so đo chuyện con dâu xong việc liền lạnh lùng tuyệt tình, nhìn trên áo ngoài dính chất lỏng màu trắng ngà, hắn bất đắc dĩ cười, nam nhân đứng tɾong phòng kiên nhẫn chờ con dâu mặc xong
xiêm y.
Tương lai còn dài, hôm nay không cho thì còn có lần sau, hắn không vội.
Kế Oanh Nhi ở tɾong tủ quần áo sờ soạng mặc quần mặc áo, tɾong đầu đều là câu hét ‘lão gia’ của Ôn phu nhân lúc vừa rồi.
Nàng đã được hưởng qua tư vị cao trào nên biết lần đó tɾong chớp mắt người mình nghĩ đến tất nhiên là người mà bản thân yêu nhất.
Nàng đoán mặc dù Ôn phu nhân không có sự thân cận về da thịt với cha chồng, nhưng tɾong lòng bà ta cũng thí¢h hắn.
Người ta là phu thê, còn nàng là con dâu, chẳng lẽ muốn nàng cướp trượng phu của mẹ chồng? Thật là thiếu đạo đức
Tiểu cô nương càng nghĩ càng giận, tɾong bụng nàng như có một vại dấm, sau khi mặc quần áo xong, lúc đi ra ngoài, Oanh Nhi liền nhìn cha chồng với ánh mắt rấtkhông tốt.
Nàng muốn hỏi hắn, hắn có ý gì với Ôn phu nhân không? Hắn định tính toán chuyện với nàng thế nào?
Nhưng nàng không thể nói chuyện, cũng không biết chữ, khiến Ôn Trạm ngơ người không hiểu gì khi đối diện với vẻ mặt tức giận của con dâụ
“Vì sao Oanh Nhi lại đen mặt? Cha đắc tội con chuyện gì?” Nam nhân nhíu mày hỏi, hai người vừa mới thân mật xong,
nàng lại giận dỗi chuyện gì đây?
“Hôm nay mang con đến chỗ này là vì muốn con biết ta và Từ thị không thật sự trở thành phu thê, Ôn Đình cũng không phải nhi tử của ta.”
“Ôn Trạm ta cũng tuyệt không phải người sớm ba chiều bốn, tɾong lòng chỉ có duy nhất một người là con, vì sao con còn không vui?”
Nàng nên làm gì bây giờ? Nàng cũng không muốn giận dỗi với hắn, không muốn khó xử hắn, muốn nói chuyện với hắn.
Nghĩ tới nghĩ lui, Oanh Nhi nhìn quanh phòng, nàng chỉ lên kinh Phật trên bàn với cha chồng đang mờ mịt khó hiểụ
“Con muốn niệm kinh?”
Không phải
Kế Oanh Nhi lắc đầu cầm lấy kinh Phật, nàng chỉ tay lên chữ ‘Diệu’ tɾong cho hắn xem.
“Diệu?” Ôn Trạm nhíu mày cười, “Con muốn nói cùng cha mây mưa khiến cả người thoải mái, huyền diệu thí¢h ý?”
Đương nhiên không phải
Tiểu cô nương tức giận nôn nóng mở kinh Phật ra, nàng chỉ tay lên những chữ nhỏ tɾong đó rồi lại chỉ vào chính mình.
Ôn Trạm lập tức hiểu ra, hắn kinh ngạc, “Con muốn học chữ?”
Đúng vậy Nàng muốn học chữ
Con dâu còn có chí khí đến thế? Không tồi…
Ôn lớn nhân bình thường cũng ít khi giao tiếp được với con dâu, mọi chuyện đều do bản thân hắn tự đoán, nếu nàng muốn học, vậy thì đúng là không thể tốt hơn.
Nam nhân mỉm cười, “Vậy thì dễ rồi, sau này ban đêm Oanh Nhi lén đến thư phòng tìm cha, mỗi ngày cha đều dạy con đọc sách viết chữ được không?”
Thật sự sẽ dạy nàng đọc sách sao? Vì sao hắn lại cười xấu xa vậy chứ? Thật đáng giận mà

Bình luận (0)

Để lại bình luận