Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Giao kèo và sự chia ly tạm thời
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm cửa dày, chiếu rọi lên hai thân thể đang quấn lấy nhau trên chiếc giường rộng lớn. Vân Khê lười biếng cựa mình, cảm giác đau nhức ê ẩm từ eo truyền đến, cộng thêm cơn đau bụng kinh âm ỉ khiến cô chỉ muốn nằm lì một chỗ. Nhưng mùi hương nam tính quen thuộc bao trùm lấy cô, cùng cánh tay rắn chắc đang ôm ngang eo khiến cô tỉnh táo đôi chút.
“Tỉnh rồi sao?” Giọng Tần Khiêm trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, bàn tay hắn vẫn đang vuốt ve gương mặt cô một cách đầy sủng nịnh.
“Ưm…” Vân Khê nhíu mày, mở mắt ra nhìn hắn. “Anh muốn có con sao?”
Câu hỏi bất chợt của cô khiến Tần Khiêm khựng lại một giây. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt nâu trong veo của cô, khóe môi cong lên một nụ cười dịu dàng hiếm thấy: “Phải. Anh muốn một đứa con mang dòng máu của chúng ta.”
Vân Khê im lặng, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ phức tạp. Cô xoay người, tránh cái nhìn nóng bỏng của hắn. Con cái… một khái niệm xa xỉ mà cô chưa từng dám nghĩ tới trong suốt mười năm qua, khi mà ngọn lửa thù hận vẫn chưa tắt.
“Đừng cố chấp nữa, em sẽ không thoát khỏi anh đâu,” Tần Khiêm siết chặt vòng tay, giọng điệu trở nên bá đạo.
Vân Khê bực bội ngồi bật dậy, cầm chiếc gối lông vũ đập mạnh vào ngực hắn: “Đồ khốn này! Tôi có bao giờ nói sẽ thất hứa đâu? Tại sao anh cứ luôn áp đặt suy nghĩ của mình lên tôi vậy?”
“Vậy tại sao khi nghe đến chuyện có con, em lại không vui?” Tần Khiêm cũng ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường, kiên nhẫn hỏi. Hắn nhớ lại vẻ mặt cau có của cô lúc sáng khi nhắc đến chuyện mang thai.
“Tôi nói không muốn có con bao giờ? Ý tôi là… không phải bây giờ!” Vân Khê gắt lên, cảm thấy tên đàn ông này EQ thực sự có vấn đề. “Tôi còn rất nhiều việc phải làm, thù chưa trả xong, công ty còn đó, làm sao tôi có thể yên tâm dưỡng thai rồi sinh con được?”
Nghe được lời giải thích, gương mặt Tần Khiêm giãn ra, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ. Hắn kéo cô vào lòng, hôn chụt lên má cô: “Thế nghĩa là em thật sự muốn sinh con cho anh?”
Vân Khê chán nản thở dài. Hắn lại xuyên tạc lời cô rồi. Nhưng sâu thẳm trong lòng, hình ảnh một gia đình nhỏ, có hắn, có cô và một đứa trẻ mũm mĩm… bỗng nhiên khiến trái tim cô mềm nhũn.
“Tôi không muốn mang thai bây giờ,” cô nghiêm giọng, chỉ tay vào ngực hắn. “Nghĩa là từ nay về sau, mỗi khi quan hệ, anh bắt buộc phải dùng bao!”
Tần Khiêm nhăn mặt, vẻ bất mãn hiện rõ: “Anh không thích dùng bao. Nó làm mất đi cảm giác chân thật.”
“Chẳng phải anh nói trước đây anh chưa từng cho ai cơ hội mang thai sao? Vậy anh dùng cách gì? Đừng nói dối!” Vân Khê nheo mắt nghi ngờ.
“Với những người khác, anh dùng bao. Nhưng với em, anh không thích,” Tần Khiêm thẳng thắn thừa nhận, bàn tay hư hỏng lại bắt đầu luồn vào trong áo ngủ của cô, xoa nắn bầu ngực mềm mại. “Bên trong em… thật sự rất tuyệt. Nó ấm áp, chặt chẽ và ẩm ướt đến mức anh chỉ muốn bắn hết vào trong, lấp đầy em bằng hạt giống của anh.”
Những lời nói thô tục nhưng đầy tình cảm của hắn khiến mặt Vân Khê đỏ bừng. Cô đẩy tay hắn ra: “Tôi không cần biết! Tóm lại anh phải hứa, không được để tôi mang thai lúc này.”
Tần Khiêm nhìn vẻ kiên định của cô, rồi nghĩ đến mối thù với Huyết Vũ mà cô vẫn canh cánh trong lòng. Hắn biết, nếu không để cô giải quyết xong tâm nguyện, cô sẽ chẳng bao giờ thực sự an lòng mà ở bên hắn.
“Được rồi, anh hứa,” hắn thở dài, kéo cô nằm xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô hít hà mùi hương cơ thể dịu nhẹ. “Nhưng em phải ngoan đấy.”

Chiều hôm đó, Tần Khiêm phải đi Lạc Cát để giải quyết một vụ làm ăn quan trọng. Thực chất, đó là một cái bẫy mà hắn giăng ra để đối phó với Huyết Vũ, nhưng hắn không nói cho Vân Khê biết vì không muốn cô lo lắng.
“Ở nhà nhớ ngoan,” Tần Khiêm hôn nhẹ lên trán cô, dặn dò lần cuối trước khi bước lên chiếc xe đen bóng loáng.
Vân Khê đứng ở cửa, nhìn theo chiếc xe khuất dần sau cánh cổng sắt. Trong lòng cô không hề có chút luyến tiếc nào, ngược lại còn cảm thấy… nhẹ nhõm. Cuối cùng, con bạch tuộc dính người kia cũng đi vắng! Cô được tự do rồi!
Vân Khê hí hửng chạy lên phòng, mở tung tủ quần áo. Cô muốn tìm lại phong cách tomboy ngày xưa của mình. Nhưng hỡi ôi, tất cả những bộ vest nam tính đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là hàng loạt váy vóc, áo lụa, quần ống rộng đầy nữ tính mà Tần Khiêm đã sai người chuẩn bị.
“Đồ độc tài!” Cô nghiến răng chửi thầm, nhưng rồi cũng đành chọn đại một bộ đồ công sở nữ tính để mặc. Dù sao thì, cô cũng phải đến công ty.
“Cốc… Cốc…”
“Vào đi.”
Cánh cửa mở ra, một người đàn ông có dáng người dong dỏng cao, khuôn mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt sắc bén bước vào.
“Chào tiểu thư Vân Khê, tôi là Tư Kính. Lão đại phân phó tôi chịu trách nhiệm bảo vệ cô trong thời gian ngài ấy vắng mặt,” người đàn ông cúi đầu cung kính.
Vân Khê nhìn Tư Kính, thầm đánh giá. Hắn không to con như Tần Khiêm hay Long, nhưng khí thế tỏa ra lại rất vững chãi, giống như một thanh kiếm sắc bén được giấu trong vỏ. Lại thêm một “bảo mẫu” cao cấp nữa.
“Tôi biết rồi. Anh xuống dưới đợi tôi, chúng ta sẽ đến Vân Thị,” cô lạnh nhạt ra lệnh.
Tư Kính gật đầu lui ra, nhưng trong lòng thầm cảm thán. Cô gái này quả nhiên không tầm thường. Chỉ riêng khí chất lạnh lùng, cao ngạo ấy thôi cũng đủ để xứng đôi với lão đại của bọn họ rồi. Hèn gì lão đại lại mê mẩn đến thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận