Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đàm Trinh Tịnh rơi nước mắt khi nhìn dương vật của anh ra vào nơi bí mật của mình. Pháo hoa rực rỡ như nổ tung trong tâm trí cô. Trước mắt là những vệt sáng trắng xóa, vô số hình ảnh chồng chéo lên nhau, chỉ cần nhắm mắt lại là cô có thể thấy rõ.
“Cô giáo Đàm, xin chào, tôi là Nhiếp Tu Tề, chúng ta nói chuyện một lát được không?”. Người đàn ông cao lớn, thẳng tắp, dung mạo nổi bật, đứng giữa đám đông phụ huynh. Bàn tay anh dắt con gái có khớp xương rõ ràng. Giọng nói từ tính, ánh mắt dịu dàng cùng vẻ lịch thiệp khiến cô ngay lập tức ngẩn ngơ.
“Cô giáo Đàm, tôi đang ở cổng trường, tôi mời em bữa cơm được không?”. Qua điện thoại, người đàn ông cô mới gặp hôm trước đã gọi cho cô ngay ngày hôm sau. Như sợ làm cô hoảng sợ, giọng điệu anh lúc đó không hề vồ vập, như thể chuyện này chẳng có gì to tát, nếu cô từ chối thì anh cũng chỉ cười cho qua. Bây giờ cô mới hiểu, đó chỉ là ảo ảnh. Lúc đó, cô hoàn toàn không có chút đề phòng nào. Thậm chí, trong lòng còn le lói một sự mong đợi khó hiểu.
“Thì ra, cô giáo Đàm đã kết hôn rồi?”. Trong nhà hàng, ánh mắt người đàn ông ngồi đối diện sắc như dao, nhìn chằm chằm vào ngón áp út mảnh mai của cô. Trong mắt anh thoáng qua sự u ám, nhưng chỉ trong chốc lát.
Nếu như, nếu như lúc đó cô chạy trốn… liệu mọi chuyện có khác đi không?. Cô đã có cơ hội trốn thoát. Nhưng cô lại ngốc nghếch tự mình tìm đến cửa nhà anh. Rõ ràng anh đã sắp đặt mọi thứ từ trước, sao cô có thể nghĩ rằng chỉ một lần là xong?.
Cơ thể cô khi đạt cao trào trở nên nhạy cảm hơn bình thường, mỗi cử động nhỏ của anh đều khiến toàn thân cô run rẩy. Anh mím môi, cầm lấy dương vật to dài cương cứng của mình đâm vào cửa mình đang không ngừng run rẩy và tuôn trào dịch nhờn của cô.
Đàm Trinh Tịnh bị làm đến mức ý thức tan vỡ, trì trệ, chỉ biết há miệng thở dốc, ngay cả tiếng rên rỉ cũng không phát ra nổi, cơ thể thực sự không còn chút sức lực nào. Ở những cú thúc cuối cùng, toàn bộ tinh dịch được ép ra, Nhiếp Tu Tề lúc này mới thở hổn hển rời khỏi cô.
“Nếu biết trước mọi chuyện sẽ thế này… tôi thà rằng không quen biết anh…” Đàm Trinh Tịnh cúi đầu, kiệt sức ngã về phía trước, lao vào vòng tay anh, miệng khẽ lẩm bẩm. Ban đầu anh không nghe rõ, nhưng khi đã hiểu ra, Nhiếp Tu Tề dùng sức nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn mình, rồi gằn giọng hỏi: “Em nói cái gì?”.
Cô mệt đến mức không còn sức tranh cãi, tâm trí vẫn còn lang thang trong miền ký ức. “Tôi nói, tôi thà rằng không quen biết anh!” Đàm Trinh Tịnh đột nhiên phát điên đánh anh, cổ tay bị anh giữ chặt, nước mắt đã cạn khô, cô nhìn thẳng vào anh bằng đôi mắt đỏ hoe. Anh xoáy sâu vào đôi mắt đỏ hoe của cô, không nói một lời mà cúi xuống hôn cô thật mạnh. Anh hôn lên những vệt nước mắt mặn chát, bên tai cô vang lên giọng nói lạnh lùng: “Không đến lượt em quyết định đâu. Từ giờ trở đi, tôi gọi lúc nào thì tốt nhất là em có mặt lúc đó. Bằng không thì tôi không chắc là mình sẽ không làm gì tên họ Trương kia đâu”.
Một lúc lâu không thấy cô đáp lời, Nhiếp Tu Tề buông cổ tay cô ra, lúc này mới phát hiện cô đã thiếp đi vì kiệt sức trong vòng tay anh. Chiếc xe lắc lư hồi lâu. Chờ đến khi không còn động tĩnh gì nữa, Tiểu Lý mới quay lại, ngồi vào ghế lái khởi động xe, hướng về phía hoa viên ven hồ.
Bên này là nhà riêng của Nhiếp Tu Tề, có người giúp việc đến dọn dẹp định kỳ. Hôm nay vốn đã dọn xong, nhưng chập tối dì giúp việc lại nhận được điện thoại yêu cầu đến biệt thự, nói là ông chủ sắp về, cần chuẩn bị bữa tối. Dì vội vã đi mua thức ăn rồi nấu nướng, đợi đến khi cơm nước xong xuôi, đang định ra về thì ông chủ cũng trở lại.
Từ khoảng cách khá xa, dì chỉ thấy xe dừng lại, tài xế xuống mở cửa, kính cẩn đứng sang một bên. Sau đó, một người đàn ông tướng mạo anh tuấn, dáng người cao ráo bước ra, bộ âu phục trên người có chút xộc xệch. Dì giúp việc biết người này, anh là chủ nhân căn biệt thự. Lúc này anh không đi về phía biệt thự mà quay đầu nhìn vào trong xe, dường như đang đợi ai đó. Trước đây chưa từng thấy anh dẫn ai về nhà, không biết người kia là ai?.
Chỉ thấy thần thái của chủ nhân biệt thự rất tốt, anh cúi người bế một bóng dáng mảnh khảnh từ ghế sau ra. Đó là một người phụ nữ, cô đang cuộn tròn trong lòng anh, dường như hoàn toàn bất tỉnh, cả người mềm nhũn mặc cho anh bế đi, cánh tay trắng nhỏ buông thõng, lắc lư theo bước chân anh. Chỉ loáng thoáng thấy được khuôn mặt vùi trong lòng người đàn ông rất kiều diễm, xinh đẹp động lòng người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận