Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngay khoảnh khoắc này, toàn bộ thế lực quân địch đều bị diệt trừ tận gốc.

Hạ Thần Diệp vỗn dĩ nên rút quân thế mà vẫn chưa có dấu hiệu rời đi, binh lính dưới trướng đang chờ lệnh, song nhìn theo tầm mắt của tướng quân nhà bọ họ, lại thấy một hình ảnh làm chúng nhân mặt đỏ tim đập.

Bên cạnh thi thể mất đầu là một nam tử dáng người mảnh khảnh không một mảnh vải che thân đang nằm hôn mê, làn da y trắng nõn, dung nhan thập phần thanh thuần đáng yêu, mông ngực cùng khuôn mặt phiếm hồng đỏ ửng, ngực nhỏ phập phồng lên xuống, tim đập mạnh, hơi thở cũng đã mất kiểm soát, cặp chân dài trắng nõn kia khó nhịn kẹp chặt cọ tới cọ lui, đồi mông tròn mọng nước như quả đào chín nhếch cao vặn vẹo, hậu huyệt bại lộ giữa không khí tràn ra một dòng chất lỏng trong suốt, tiểu nhục động phấn nộn đang hấp hối đóng mở liên hồi…..

Cho dù đây là một nam nhân, bọn lính vẫn xem đến chảy nước miếng, lúc này Hạ Thần Diệp giật mạnh áo choàng xuống, đem nam tử bị hạ dược bọc lại kín mít, ôm người mang đi.

Binh lính nhìn nhau ngầm hiểu, cực phẩm như thế này, là nam nhân đều sẽ không để y ở chỗ này chờ chết.

Hạ Thần Diệp ôm nam tử lên ngựa, chạy thẳng một đường về doanh trại.

Bách Hành Chi mơ hồ cảm nhận được bản thân đang nằm trong một khuôn ngực rắn chắc, tiếp tới là một trận xóc nảy, y bị đặt nằm xuống, cả người truyền đến xúc cảm mềm mại, có vẻ như là thảm lông.

Người kia mang y trở về đã đi ngoài xử lý công chuyện, Bách Hành Chi mê mang mở lớn đôi mắt ướŧ áŧ, trong cổ họng phá ra vài tiếng rêи ɾỉ khó nhịn.

Là ai…… đã cứu y?

Bách Hành Chi lâm vào du͙ƈ vọиɠ thân thể nóng như lửa còn cố sức nghĩ ngợi, c̠úc̠ ɦσα ngứa ngáy cơ khát không ngừng mấp máy cái miệng nhỏ phân bố dịch thể, y quấn thảm lông kẹp chặt dưới thân, gò má kề sát thảm, mông nhếch cao, vươn hai tay dùng hai ngón vạch ra nhục động đói khát, hy vọng chúng nó đừng dính lại với nhau, như vậy mới giảm bớt cái ngứa.

“Ô ưʍ….. Ha a…… Khó chịu quá……..”

Nhưng mà không hề có tác dụng, không khí lạnh lẽo thổi quét qua thành vách chỉ làm nhục huyệt càng thêm dục hỏa đốt người, một tay y lần xuống tuốt lộng tiểu gậy thịt, một tay nhịn không được vươn ra phía sau duỗi ra hai ngón tay dài mảnh khảnh cắm vào dâm huyệt cứ liên tục chảy nước, mỗi lần ngón tay rút ra mang theo từng đạo dịch thủy nhớp nháp, vách thịt non mịn còn quyến luyến bám vào đầu ngón tay không cho nó rời đi.

“Ha ha. . . A a! A ưm! Ha ha! !” Dần dần y tăng nhanh tốc độ đưa đẩy ngón tay, c̠úc̠ ɦσα vang lên nhóp nhép tiếng nước, huyệt động ban đầu hồng nhạt bị y chơi đến biến thành đỏ rục dâʍ đãиɠ, y lật người lại, hai chân dạng sang hai bên, một tay vẫn vuốt ve an ủi chym nhỏ, mà bàn tay còn lại đã tăng thành ba ngón tay điên cuồng thọc vào rút ra!

“A a!! A ân!! Hảo bổng!!! Ân a a a a a!!” Mỹ nhân thanh thuần sắc mặt ửng hồng, chìm đắm vào kɦoáı ƈảʍ ngoe nguậy cái đầu lãng kêu, ngón tay phụt phụt bên tròn huyệt nhỏ quét qua thịt non mẫn cảm, thắt lưng mềm mại theo từng đợt cắm thọc uốn éo vặn vẹo như một con dâm xà.

Thế nhưng ngón tay chung quy vẫn là ngón tay, không thể nào cắm được đến chỗ tận cùng, Bách Hành Chi chảy nước mắt bò dậy, muốn tìm cái gì đó càng thô dài càng tốt, trên mặt bàn cách đó không xa để hàng loạt bút lông, y nhũn chân với lấy tất cả, trở lại trên giường, dàn ra mười mấy cây bút lông kích cỡ khác nhau.

Y đỏ mặt cắm vào phần cán của một cây bút lông, nhưng vẫn không bớt ngứa, y lại thêm một cây, rồi lại một cây nữa, mãi đến khi cảm thấy tiểu huyệt đã bị nhét tràn đầy, tổng cộng đã cắm vào bảy cây bút lông thon dài.

“Ha…… Ha a……” Bách Hành Chi khẽ nhếch miệng, nước miếng tích táp rớt xuống mặt thảm, y dẩu mông, nhục động gắt gao hút lấy bảy phần đầu bút lông, y đã rất lâu vẫn chưa được ăn cho nên động tác kịch liệt vừa rồi làm y choáng váng mặt mày, Bách Hành Chi mất hết sức lực ngã nằm trên giường, nửa người trên đều áp xuống giường không thể cử động, chỉ có nửa người dưới vẫn còn nhổng cao hai quả đào đầy thịt tao lãng, nhục động vẫn cố chấp phun ra nuốt vào bút lông, hy vọng chúng nó có thể chạm tới chỗ ngứa.

Khi Hạ tướng quân quay về lều thì nhìn thấy một hình ảnh dâʍ ɖu͙ƈ cùng cực làm người phun máu mũi.

Hắn xoay người đi ra ngoài phân phó không được để bất luận ai tiến vào, sau đó buông rèm, tức khắc trong lều chỉ còn mỗi Bách Hành Chi và Hạ tướng quân.

“Ưm a…… A a……” Bách Hành Chi nhìn thấy có người tiến vào, theo bản năng trốn vào thảm, cả người cuộn tròn, Hạ Thần Diệp chỉ thấy một cục nhỏ đang run rẩy kịch liệt.

Hạ Thần Diệp cởi tấm áo giáp nặng nề trên người ra, gỡ xuống mặt nạ bảo hộ, lộ ra một khuôn mặt vô cùng anh tuấn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận