Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu tao còn nghe được một chữ nào về thầy Tống phát ra từ mồm mày…” Giọng cô u ám, gằn từng từ một, “thì tao, sẽ, xé, nát, mồm, mày, ra.”

“Mày… Mày dựa vào đâu chứ?” Từ Lộc không vùng ra được, rít qua kẽ răng, lùng nhùng, “Mày tưởng tao… sợ mày chắc?”

Tô Anh chợt buông cô ta ra, đứng dậy nhìn xuống từ trên cao, “Nếu mày không tin thì… cứ thử xem.”

Từ Lộc bật ngửa về sau, chật vật nằm xoài trên đất, ngẩng đầu trừng cô hung tợn.

Xung quanh không ngớt tiếng xì xào, nhưng không một ai lại đỡ Từ Lộc dậy.

“Anh Đào.” Bánh Bao Đậu tốn hơi tốn sức băng qua đám người, nhảy tót đến trước mặt Tô Anh, vừa cúi đầu thấy cảnh tượng này, gương mặt lộ vẻ tiếc nuối.

“Chỉ thế thôi à?” Bánh Bao Đậu hỏi.

Tô Anh không đáp, lúc xoay người đột nhiên mở miệng: “Mày có giấy không?”

Bánh Bao Đậu lần mò khắp người, rút ra một tờ giấy cho cô.

Đám đông tự giác nhường đường, Tô Anh lạnh nhạt vừa đi vừa thong thả lau sạch tay.

Hai người sóng vai trong sân trường.

“Tao xử lý diễn đàn trường rồi.” Bánh Bao Đậu áp sát Tô Anh, cười xấu tranh công, “Không còn một từ khóa nào về mày và thầy Tống nữa đâu.”

Sau trận náo loạn ở câu lạc bộ kịch nói, Tô Anh dần dần bình tĩnh lại, chẳng mấy khi véo mặt bạn đầy thân mật: “Vất vả cho mày rồi, thiên tài.”

Bánh Bao Đậu đỏ mặt vì được khen, chân thành cảm khái: “Sức mạnh tình yêu vĩ đại thật, không ngờ tôi lại giành được lời khen ngợi từ Tô đại tiểu thư lúc còn sống, cảm động quá đi thôi.”

Tô Anh cốc đầu bạn, “Lại huyên thiên đấy.”

Bánh Bao Đậu ngừng bước, sực nhớ một chuyện, nghiêng đầu nhìn cô, “Mới nãy tao vừa thấy xe thầy Tống thì phải. Ở gần khu nhà dạy học ấy, hẳn là định ra cổng trường.”

Trái tim Tô Anh thắt lại. Hôm nay anh vẫn còn tiết dạy, không lý nào lại về sớm như thế.

Chẳng lẽ thầy Hiệu trưởng…

Cô khẽ thở dài, cuối cùng vẫn ảnh hưởng đến anh ư? Lòng dạ bỗng rối bời, xoay người đi thẳng.

“Mày đi đâu đấy?” Bánh Bao Đậu ở đằng sau la lên, “Tí nữa còn có tiết đó!”

“Về nhà.” Tô Anh đáp.

Cô muốn nhìn thấy anh ngay bây giờ.

Muốn, muốn vô cùng.

Tô Anh đứng ngoài cửa hồi lâu, bàn tay chực bấm chuông hết nâng lại hạ. Sau vài lần, cô bặm môi, con tim vốn thấp thỏm càng thêm loạn nhịp.

Cô chưa bao giờ nắm bắt được thái độ của Tống Đĩnh Ngôn, lần này lại càng mờ mịt.

Lúc hai người ở cạnh nhau, nhìn thì tưởng cô là bên chủ động chòng ghẹo vô tội vạ, nhưng thực tế anh mới là người nắm giữ mọi tiến triển.

Tựa như tối hôm qua, ngay đằng sau cánh cửa này, anh dựa vào tường, cụp mắt nhìn người con gái bám trên thân mình từ từ trườn xuống, nhìn cô thẹn thùng cởi bỏ những trói buộc, luồn tay thử bắt lấy món đồ cương cứng nóng bỏng kia.

Tay cô nhỏ xinh, phải gắng lắm mới cầm được vật nọ, cô lướt nhìn cây gậy với vẻ ngạc nhiên và tò mò, dán mắt vào phân thân tím thẫm đang hơi ngẩng đầu, hoàn toàn không dời mắt nổi.

Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy nơi riêng tư của đàn ông, đã vậy còn là của người mình thích, không động tình mới là lạ.

Tô Anh từ từ ngồi xuống, bầu ngực trần ẩn sau chiếc sơ-mi gợi lên những đường sóng e ấp theo từng chuyển động. Quy đầu thô to ở ngay phía trước, mắt ngựa rỉ ra dịch đục, cô gian lao nuốt nước bọt, nhịp tim đập dồn như kề bên tai khiến cô thoáng phát run.

Một giây sau, đầu lưỡi mềm quét qua mắt ngựa, nếm được vị tanh mặn.

Cô có thể cảm nhận rõ ràng rằng khoảnh khắc ấy, người đàn ông bỗng cứng lại, nhưng khi cô ngước mắt, anh vẫn giữ điệu cười nhạt và đôi mắt thờ ơ, làm cô cảm thấy có phần thất vọng.

Như giận như hờn, cô há miệng, gian nan bao trọn quy đầu mượt mà, nhanh chóng hồi tưởng tình tiết trong những cuốn tiểu thuyết mà mình từng xem.

Ừm… Đầu tiên là ngậm hờ, đảo nhẹ lưỡi quanh phần đầu rồi mút mạnh, nhay khẽ giữa môi răng, sau đó…

Bình luận (0)

Để lại bình luận