Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn không muốn buông tha chuyện tốt như vậy, sau khi trở về Mỹ, hắn thật lòng muốn Tỉnh Mịch Hà ở bên cạnh mình.

“Kết hôn thì thế nào?”

Trạm Lâu nghĩ đến thân phận hoàn hảo này: “Kết hôn rồi, em là của anh, trừ anh ra, ai còn dám mơ ước em”

Người sắp ngủ mê man bất tỉnh, lầm bầm nói nhỏ không muốn.

“Không muốn cái gì ” Trạm Lâu tưởng cô nói mê, cúi đầu ghé vào khuôn mặt cô lắng nghe.

Cổ họng khó thở, dùng hết khí lực mới có thể nói ra: “Không muốn kết hôn, tôi không kết hôn với anh”

Hắn ngẩng đầu lên mới phát hiện cô không hề nhắm mắt, mi mắt nhíu thành một đường, tiều tụy nhìn hắn.

“Mặc dù tôi hiện tại tâm tình rất tốt, em luôn có thể tìm cách chọc tức tôi”

“Anh để cho tôi một con đường sống, cho dù anh chơi chán tôi, tôi cũng không muốn đi theo anh, đừng ép tôi trở về đó!!”

Trạm Lâu một bộ dáng không thèm để ý đến tâm tình của cô, kẹp chiếc nhẫn vào giữa hai ngón tay xoay xoay, cười độc đoán.

“Tôi nghĩ em đang mê ngủ và mất trí nhớ, khi tỉnh lại sẽ hối hận về những gì mình đã nói bây giờ.”

“Tôi không hối hận! Tôi chỉ không muốn lấy anh, bây giờ tôi tỉnh rồi! Tôi có bệnh gì mà bằng lòng lấy một người đàn ông đánh mình!”

Tỉnh Mịch Hà dám ngồi dậy kêu gào rống giận với hắn, chứng minh cô thật là không muốn sống nữa.

Trạm Lâu cười một tiếng, dù cho hắn làm theo ý mình, cũng không thắng nổi nội tâm kiêu ngạo, mặc dù vẫn muốn xem năng lực của cô đến cùng cực hạn, nhưng hắn không cho phép bất luận kẻ nào dám lớn tiếng với hắn như vậy , đã từng có người giống như vậy, bóp chặt cổ hắn to tiếng với hắn như vậy.

Hắn nhớ tới chuyện cũ không thoải mái.

Bàn tay đeo nhẫn uy lực thật mạnh, tám phần lực đạo, đánh cô đến chảy máu , cô ghé vào trên giường hít thở không thông ho khan.

“Nói cho tôi biết Tỉnh Mịch Hà, cô lấy đâu ra lá gan như vậy!!”

Cô kinh hãi trợn tròn mắt, há miệng ra, nước miếng không tự chủ được chảy xuống kèm theo những vệt máu nhớp nháp, ho nhiều đến mức suýt nữa nôn ra.

Trạm Lâu đứng dậy, túm lấy cổ cô, kéo cô quỳ xuống bên giường: “Tôi trước đến nay nói một không được hai, không muốn bị đánh thì em ngoan ngoãn nghe lời đi, hay em muốn tôi đánh?”

Cô cơ hồ muốn nôn, nhưng vẫn là không từ bỏ ý định ngang ngược, nói:

“Anh giết tôi đi, tôi không muốn kết hôn với anh, nếu như anh có bản lĩnh, thì giết tôi đi!!”

“Tôi không đánh chết em, tôi nhất định phải khiến em sống không bằng chết, sớm muộn gì em cũng van xin tôi”

Trạm Lâu ấn trán cô, lực véo ở cổ lại càng thêm nặng.

Từ cổ hít thở không thông, cố nén nước mắt, Tỉnh Mịch Hà không cam lòng, cô muốn rít gào rống to, lại chỉ có thể giống như quạ đen, xả ra thanh âm cực có khó nghe nghẹn ngào.

“Tôi không yêu anh… tại sao tôi phải kết hôn với anh. Anh chỉ coi tôi như món đồ chơi, anh có thể kết hôn với người khác mà!!”

Liền vì cái gì một hai không chịu buông tha cô, Tỉnh Mịch Hà tình nguyện biến thành một con con chó thật còn hơn trở thành vợ của anh ta.

Trạm Lâu cau mày tức giận, lôi cô ra khỏi giường, hung hăng đá vào chân cô, khiến cô quỳ xuống, kéo lên rồi lại đá liên tiếp mười mấy lần, đùi Tỉnh Mịch Hà sưng đỏ, đau đến kêu lên.

“Anh giết tôi đi, giết tôi đi!!”

Sau khi chịu kích thích Trạm Lâu ném cô xuống , đi ra ngoài lấy con dao gọt hoa quả lần trước quay lại, Tỉnh Mịch Hà vô cùng sợ hãi, lập tức hối hận về những gì mình vừa nói.

“Yêu là cái gì? Tôi muốn chiếm em làm của riêng. Cái này gọi là yêu sao? Em không yêu tôi? Lời này tại sao tôi nghe lại cảm thấy tức giận như vậy?? Nói thật, tôi thực sự rất muốn giết em!”

Trạm Lâu không thể chịu được bất kỳ sự kích thích nào, đây là kinh nghiệm của Tỉnh Mịch Hà khi bị đánh nhiều lần , chỉ cần giọng nói của cô quá kích, hoặc là lặp lại nói làm hắn không thoải mái , Trạm Lâu sẽ đầu óc nổi điên lập tức làm ra chuyện có lợi nhất cho hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận