Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không nói tựa ở hắn trên cửa, thở phì phò nói: “Tức chết em rồi, anh mở cửa nhanh!”

Tông Tầm như không có việc gì lật giấy, ngoài miệng nói: “Sớm nghỉ ngơi.”

Nguyên Thanh nửa nũng nịu nửa ủy khuất nói: “Ai nha, anh đừng như vậy, không vui…”

Tông Tầm không có nói nữa, nghe được cô không vui anh nhiều ít dễ chịu một chút, chính là cố ý muốn để trong lòng cô khó chịu, như vậy mới cảm thấy cân bằng một chút.

Không nghe được câu trả lời, Nguyên Thanh tâm trạng chìm xuống, khó chịu nói: “Thật không mở cửa cho em? Em đi đây?”

Nghe được cô nói muốn đi, Tông Tầm trong lòng nhéo một cái, trong thân thể trong nháy mắt bắn ra cmar giác vừa chua lại đau.

Cô như thế thanh cao kiêu ngạo người thế mà có thể phối hợp lăng xê, là cô cần nhiệt độ vẫn là Dương Tế quá nhiều người thích? Tông Tầm tay nắm chặt lại quyền, nhịn xuống kích động muốn đi ra ngoài tiếp tục giữ yên lặng.

“Em đi.” Nguyên Thanh nhẹ giọng tạm biệt, rồi mới lại đứng đấy chờ đợi mấy giây, xác định anh sẽ không ra mở ra cửa sau đó liền trở về.

Anh hẳn là thật tức giận, vốn là không có cách nào bình thường cùng anh đi ra ngoài, mình còn cùng nam sinh khác lăng xê chuyện xấu, anh có thể không phiền muộn sao?

Nguyên Thanh ủ rũ cúi đầu nằm trên giường ngẩn người, an tĩnh một hồi rồi mới nhìn chằm chằm camera trong phòng, dùng ánh mắt tội nghiệp khẩn cầu tha thứ.

Nhìn chằm chằm một hồi cô cầm điện thoại di động lên gửi tin nhắn: “Thân ái, anh có nhìn giám sát bên trong ánh mắt em vô tội và thương hại sao?”

“Tắt.”

Nhìn thấy Tông Tầm trả lời tin nhắn, Nguyên Thanh triệt để khóc không ra nước mắt.

“Này.”

Giữa giờ nghỉ trưa Tông Tầm nhận được cuộc gọi từ Nguyên Thanh.

Chỉ nghe thấy Nguyên Thanh tiếng nói lanh lảnh gọi: “Anh! ! !”

“Ừm?” Tông Tầm có chút nhíu mày thấp giọng đáp lời.

“Anh! Em sai rồi! Anh!” Nguyên Thanh ngồi trong xe tiếp tục điều khiển tay lái, dùng giọng nói có vẻ hơi kích động như muốn cảm hoá anh.

Tông Tầm nghe cô gọi mình anh trong lòng thoải mái cực kỳ, nhưng anh bảo trì lãnh đạm nói: “Biết.”

Anh không biết, không có gì đâu, Nguyên Thanh cảm thấy sự hờ hững của anh đặc biệt xúc động, không cảm thấy lo lắng hay sợ vì điều đó, chỉ muốn nhào về phía anh nũng nịu bóp mặt đơ của anh.

Cô thay đổi giọng điệu mềm manh, chỉ để làm rung động trái tim người đàn ông thẳng thắn của anh: “Anh! Em tới tìm anh chọc, mau tới bãi đỗ xe… Anh…”

“Ừm.” Tông Tầm ứng một tiếng rồi cúp điện thoại, tới bên người Đường Viêm nói: “Cậu về trước đi.”

“Tầm ca muốn đi đâu?” Đường Viêm dừng bước, không hiểu hỏi.

Tông Tầm đi về hướng bãi đỗ xe, cũng không quay đầu lại, “Đi làʍ ŧìиɦ.”

Đường Viêm nhìn bóng lưng cao thẳng của anh, cười mắng :”Tôi nhổ, cậu xấu nhất toàn trường..”

Chờ Tông Tầm ngồi vào ghế phụ, Nguyên Thanh một mặt cười ngượng ngùng mà nhìn xem anh mặt không cảm xúc nhìn phía trước, “Anh rất bận học sao?”

“Không bằng em.” Tông Tầm lãnh đạm nghiêng đầu nhìn cô một cái, chiếc vòng tay bị đứt vẫn còn trên cổ tay cô.

“Cũng đúng.” Nguyên Thanh lấy lòng mỉm cười lộ ra hàm răng.

Tông Tầm không nói chuyện, hừ nhẹ một tiếng rồi tỏ ra khinh thường.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, cả người lạnh nhạt lãnh đạm, Nguyên Thanh nhịn không được đưa tay cấp tốc nắm thịt trên mặt anh, kéo, “Anh sao vậy chỉ biết khi dễ em?”

“Em?” Tông Tầm có chút quay đầu hỏi cô, khóe miệng bị cô kéo tới liệt nghiêng qua một bên, mang theo cảm giác tương phản.

Nguyên Thanh mím môi nhịn cười, “Không là anh thì là ai?”

“Được rồi.” Tông Tầm giống như quá lười để ý đến cô, nói ra hai chữ hết sức miễn cưỡng.

“Đừng như vậy nha…” Nguyên Thanh buông tay ra thuận thế ôm cổ của anh, nâng mông lên nhanh chóng cúi người hôn lên má anh một cái.

Tông Tầm thờ ơ liếc cô một chút, sắc mặt không hề không ổn định.

“Cũng chủ động hôn anh một cái, còn tức giận phải không?” Nguyên Thanh cười dễ thương, ngoẹo đầu quan sát anh gương mặt sạch sẽ cấm dục bị in lên một dấu son môi, “Tất cả đều là diễn kịch lăng xê, cũng sẽ không phát sinh cái gì.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận