Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô lấy nhéo yết hầu , thanh âm đã khàn khàn , chính là bài trừ tới một câu, “Không dọn.”.

Lữ Nhất quay đầu nhìn cô, “Như thế nào, là sợ ta bao dưỡng ngươi sao?”.

Cái loại ánh mắt này đã thể hiện ý tứ của hắn

Hắn cười cười, “Đích xác đang có ý này, bất quá chuyện này chờ yết hầu ngươi hảo ta lại cùng ngươi nói, hiện tại sảo lên, chỉ sợ lại tổn thương đến giọng nói của ngươi.”.

“Câm miệng!”.

thanh âm nghẹn ngào thành công trấn trụ hắn.

“Hảo, ta câm miệng.”.

Lúc sau tới tập đoàn, dọc theo đường đi có không ít người khác nhìn qua, cô chỉ cho là do thân phận của nam nhân bên cạnh, bị hắn túm đi vào thang máy riêng.

Chờ cửa thang máy đóng lại, quần chúng vừa rồi trầm mặc lập tức khe khẽ nói nhỏ , phát ra từng tiếng kinh ngạc cảm thán.

“Đợi lát nữa sẽ có người đưa thuốc xuống cho ngươi, nhớ rõ ăn.”.

Cô cũng không quay đầu lại liền đi ra khỏi thang máy, Lữ Nhất bất đắc dĩ kéo kéo khóe miệng.

“Tô chủ quản!”.

Phía sau lại truyền đến giọng nói trầm ổn

Tô Phàm dừng bước, quay đầu xem qua ,chỉ thấy biểu tình sáng lạng , chậm rãi cười. Bộ dáng như là bị thiên lôi đánh xuống , kinh hãi trừng lớn đôi mắt nhìn cô

Không đợi cô mở miệng hỏi, chỉ nghe hắn nghiêm túc nói” Dấu hôn trên người ngươi là từ đâu ra!”.

Tô Phàm vội vàng che lại cổ, thời điểm tỉnh lại căn bản quên mất trên cổ còn có dấu hôn , trách không được đám người phía dưới kia nhìn cô có chút kì quái..

Xong đời, quan hệ nhất định sẽ bị truyền ra.

Cô xem nhẹ người trước mắt , nhưng Hạ Hạo Nguyên không nghĩ buông tha vấn đề này, thậm chí phẫn nộ tới mức quên mối quan hệ giữa hai người, tiến lên bắt lấy cổ tay cô mà chất vấn.

“Rốt cuộc dấu hôn là từ đâu mà ra!”.

Bị khuôn mặt hung thần của cậu dọa tới , Tô Phàm lập tức tránh thoát, bảo trì khoảng cách, không rõ nguyên do cau mày.

“Ta ”.

Cổ họng như bị xé rách, nói ra liền đau đến chảy nước mắt , cô quay đầu ho khan , nhìn cậu lắc lắc đầu rồi xoay người đi vào văn phòng .

Hạ Hạo Nguyên không chú ý tới trái tim mình đang nhảy lên điên cuồng, không nói hai lời liền đuổi theo, dùng sức đẩy cô vào văn phòng.

“Ngươi trước tiên nói cho ta, dấu hôn trên cổ rốt cuộc là ai làm cho ngươi!”.

Tô Phàm thấy không thể hiểu được, phi thường phi thường muốn quát cậu, quan tâm cậu đánh cái rắm gì, vốn dĩ hồi ức tối hôm qua cô không muốn nghĩ lại, cố tình hắn còn gây sự, hình tượng nam nhân ngoan ngoãn giờ đây liền mất sạch.

Nhìn thấy trên mặt cô hiện lên vẻ không kiên nhẫn , trái tim cậu liền co rút đau đớn , đại não bình tĩnh nửa phần, biết mình làm như vậy là không đúng.

“Xin, xin lỗi, ta chỉ là rất tò mò, chủ quản ngươi có bạn trai sao?”.

Tô Phàm như thế nào nói , không có bạn trai là thật sự, nhưng nếu là hỏi dấu hôn này như thế nào tới? Chẳng lẽ là pháo hữu sao? Cô độc thân từ trong bụng mẹ 20 năm, vì cái gì vừa ra ngục, liền biến ra nhiều chuyện như vậy.

Thấy cô không nghĩ trả lời, Hạ Hạo Nguyên lùi bước, sợ hãi ấn tượng tốt của cô đối với mình biến mất.

“Kia, ta ta không hỏi, chủ quản, ta đi làm việc trước.”.

Cậu mới vừa xoay người chuẩn bị ra cửa, vừa vặn lại có người nước vào, hai người đều thoái nhượng nửa phần.

“Tô chủ quản, đây là thuốc chủ tịch bảo ta mang đến cho ngài,thuốc ngoại thương cùng với thuốc trị liệu yết hầu, một ngày ba lần”Người vừa rồi chuẩn bị ra ngoài liền dừng lại.

Hắn vừa rồi nói cái gì?.

Chủ tịch.

Cái tên họ Lữ kia?.

Hạ Hạo Nguyên bỗng nhiên cười, nụ cười trên mặt trông thật khó coi.

Tô Phàm ngửa đầu nuốt viên thuốc vào, ừng ực ừng ực hai ngụm nước, không thể chịu đựng được mà cau mày, sắc mặt dữ tợn.

Trên bàn ,di động ong ong một tiếng, Tô Phàm cầm tới nhìn thoáng qua, mặt trên là một cái tin nhắn uy hiếp.

【 nếu là hôm nay ngươi lại không trở về nhà, ta liền đem cái tv đáng giá nhất trong phòng ngươi phá hỏng 】.

Bình luận (0)

Để lại bình luận