Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bốn người đàn ông đồng loạt đứng ngơ ngác như phỗng ở cửa, tạo thành một bức tường người chắn lối đi, thật sự là quá mức gây chú ý đối với những người qua lại bên ngoài. Mắt thấy có vài vị khách tò mò bắt đầu liếc nhìn qua hướng này, Thẩm Vạn Cẩm là người đầu tiên, cũng là người nhanh trí nhất phản ứng lại.
Hắn nhanh tay đẩy mạnh mấy người anh em còn đang đờ đẫn vào trong phòng, rồi “rầm” một tiếng, đóng sầm cánh cửa lớn phòng trang điểm lại, khóa trái chốt.
Sau khi cửa đóng lại, không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc và ngượng ngập đến nghẹt thở. Càng xấu hổ hơn là tư thế hiện tại của hai nhân vật chính. Cố Viện cử động cũng không xong, mà không cử động cũng không được.
Mấu chốt là cái lỗ nhỏ dâm đãng của cô cũng không biết nhìn tình huống, không hiểu được sự xấu hổ của chủ nhân. Đang được cắm làm sướng đến tê dại lại đột nhiên bị dừng lại giữa chừng, nó bất mãn co bóp, bọc mút lấy cây gậy thịt bên trong càng chặt hơn, như những chiếc miệng nhỏ đang đòi ăn, tạo ra tiếng nước lép nhép nhỏ xíu nhưng rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.
Còn chưa đợi bọn họ kịp làm ra phản ứng gì để giải quyết tình huống khó xử này, thì phía sau lưng – cánh cửa thông với phòng của cô dâu – cũng truyền đến tiếng lạch cạch.
Là Bạch Huyên Huyên! Cô ta sắp đi ra!
Thật đúng là họa vô đơn chí, chuyện này chưa xong, chuyện khác đã tới, dồn dập như sóng vỗ bờ. Tình huống hết sức ngàn cân treo sợi tóc.
Rốt cuộc Trần Vũ Hàng cũng bừng tỉnh, phản ứng lại từ cơn sốc. Anh ôm chặt lấy Cố Viện, vẫn giữ nguyên tư thế kết hợp đó, lao nhanh về phía chiếc tủ quần áo lớn bằng gỗ lim đứng sừng sững ở góc phòng, nấp vào khoảng trống chật hẹp giữa tủ và tường.
Cơ hồ là ngay lập tức, chỉ tích tắc sau khi bóng họ khuất sau tủ, Bạch Huyên Huyên từ phòng trong bước ra. Cô ta ngẩng đầu lên, đập vào mắt là bốn người đàn ông cao lớn đang đứng túm tụm, vẻ mặt ai nấy đều kỳ quặc. Cô ta vô cùng nghi hoặc hỏi:
“Ủa? Sao các anh lại vào đây hết cả vậy? Còn Vũ Hàng đâu? Em vừa nghe tiếng anh ấy mà?”
Tiêu Giai là người có khả năng kiểm soát cơ mặt tốt nhất trong bốn người, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như băng đá ngàn năm, không chút sứt mẻ. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trên thái dương anh lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, tố cáo sự căng thẳng tột độ trong lòng. Rõ ràng là có tật giật mình.
Lâm Ngạn còn đang trong trạng thái hoảng hốt, hồn xiêu phách lạc. Nghe cô ta hỏi chuyện, cậu giật mình thon thót, ngón tay run rẩy chỉ bừa về phía Thẩm Vạn Cẩm, trả lời một cách máy móc, tinh thần không tập trung: “À… là ảnh… ảnh kéo bọn em vào đây đấy.”
Nửa câu hỏi sau về tung tích chú rể bị cậu cố tình lờ đi. Nhưng khóe mắt cậu thanh niên lại không tự chủ được mà liếc trộm về phía góc tối sau chiếc tủ lớn. Trong bóng tối lờ mờ, cậu thoáng thấy đôi chân dài trắng nõn của người phụ nữ đang quắp chặt lấy hông người đàn ông, đong đưa nhẹ nhàng. Trong mắt cậu hiện lên sự khó chịu và ghen tuông không tên.
Thẩm Vạn Cẩm bị điểm danh bất ngờ nhưng vẫn giữ được phong thái điềm tĩnh đáng sợ. Hắn cong môi, nụ cười như có như không, dứt khoát ném “cái nồi” sang cho Chu Nguyên Minh: “Tiểu Minh, cậu giải thích đi.”
Chu Nguyên Minh, chàng trai mọt sách nghiêm túc, chưa bao giờ trải qua chuyện gì kinh hoảng và trái khoáy như thế này. Càng chưa bao giờ làm chuyện trái lương tâm, bao che cho hành vi ngoại tình. Giờ phút này sắc mặt hắn đỏ bừng như gấc chín, mồ hôi mẹ mồ hôi con tuôn ra. Trước khi trả lời, hắn ấp úng nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng chỉ có thể chọn cách tránh nặng tìm nhẹ: “À… ừm… chúng tôi… chúng tôi vào đây nghỉ ngơi, trốn rượu một chút thôi.”
“Vậy à? Thế còn Vũ Hàng đâu rồi?” Bạch Huyên Huyên vẫn không buông tha, truy hỏi.
Lại lần nữa đối mặt với câu hỏi chí mạng, trong đầu Chu Nguyên Minh nhảy ra hàng loạt sách vở về EQ, kỹ năng giao tiếp, xử lý khủng hoảng mà hắn từng đọc. Bộ não căng như dây đàn, hắn buộc miệng lựa chọn cái cớ kinh điển nhất, đứng đầu bảng trong danh sách các lý do thoái thác, và cũng là một trong “tứ khoái” của đời người: “Cậu ấy… cậu ấy đi giải quyết nhu cầu sinh lý trong WC rồi.”
Lời này vừa thốt ra, ngoại trừ Bạch Huyên Huyên ngây thơ tin tưởng gật đầu, thì sắc mặt những người đàn ông còn lại đều trở nên vô cùng đặc sắc, méo xệch.
Cái gì mà giải quyết nhu cầu trong WC chứ? Rõ ràng là đang “giải quyết nhu cầu” ngay trong cơ thể người phụ nữ kia, ngay tại góc phòng này thì có! Hơn nữa còn là “nhu cầu” vô cùng mãnh liệt!
Nếu không phải người nói ra câu đó là Chu Nguyên Minh luôn nghiêm túc, thật thà, chỉ sợ mọi người đã hiểu lầm hắn đang châm biếm, cà khịa cực mạnh. Hiển nhiên, đối với những tình huống thực tế trớ trêu như thế này, mớ lý thuyết EQ trong sách vở có tác dụng cực kỳ hạn chế.
Cố Viện bị đè nén trong góc tủ, nghe thấy vậy thiếu chút nữa thì bật cười thành tiếng. Đặc biệt là khi nhìn qua khe hở, thấy mặt Chu Nguyên Minh càng ngày càng đỏ, đỏ lan xuống tận cổ. Người đàn ông này mỗi lần lén lút liếc nhìn về phía cô một cái thì sắc mặt lại càng đỏ thêm vài phần, trông vừa tội nghiệp vừa buồn cười.
Yêu đương vụng trộm cũng đã nhiều lần, kinh nghiệm đầy mình, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cô gặp phải trường hợp tập thể oái oăm như vậy.
Hiện tại, cô và chú rể đang trốn ở bên cạnh tủ, cách cô dâu – chính thất – không quá năm mét. Đây xem như là một góc chết về tầm nhìn, nhưng chỉ cần cô dâu đi lên phía trước chục bước nữa thôi là có thể nhìn thấy bọn họ trần trụi.
Đến nỗi bốn người bạn chú rể kia thì đứng càng gần hơn. Cố Viện vô cùng tin tưởng, với góc độ của họ, chỉ cần bọn họ hơi giương mắt lên là có thể nhìn thấy rõ mồn một: âm hộ ngon nước của cô đang mở rộng, và cây gậy thịt đỏ tím gân guốc của chú rể đang cắm ngập bên trong, dính đầy dâm dịch.
Đây chính là “live stream” cảnh làm tình công khai nhưng lại trong thầm lặng nha! Còn có thể bị chính thất phát hiện và xé xác bất cứ lúc nào. Huống chi bốn vị khán giả bất đắc dĩ đang vây xem kia lại toàn là các loại soái ca cực phẩm.
Trong lòng Cố Viện hết sức hồi hộp, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng đồng thời, cảm giác kích thích cũng dâng lên tới đỉnh điểm. Mị thịt trong lỗ nhỏ cảm giác được cảm xúc hưng phấn tột độ của chủ nhân, bắt đầu co bóp, đè ép càng thêm lợi hại, siết chặt lấy “kẻ xâm nhập”.
Cô chỉ muốn lập tức bị làm, muốn làm trò trước mặt bạn chú rể, bị chú rể thao nát. Tốt nhất là dụ hoặc bọn họ cùng nhau tham gia, từng người từng người một dùng những cây côn thịt khác nhau thay phiên cắm vào cô thật tàn nhẫn, lấp đầy mọi lỗ hổng trên người cô.
Dưới tình huống đặc thù và nỗi lòng vặn vẹo như vậy, cho dù gậy thịt của Trần Vũ Hàng chỉ đang nằm im hoặc nhẹ nhàng rung động theo nhịp thở, cũng có thể mang đến cho cô khoái cảm vô cùng lớn, tê dại đến tận xương tủy.
Đường đi bên trong càng ngày càng nóng rực, cũng càng ngày càng ngứa ngáy. Khi quy đầu bị thịt non hút cuốn vào, vô tình chọc nhẹ đến một khối thịt mềm mẫn cảm nào đó, dây cung lý trí trong đầu Cố Viện “phựt” một cái, đứt đôi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận