Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Của Vị Thánh và Kẻ Tội Đồ
Vệ Diễn thực sự lo lắng cho Bùi Yên. Đã gần một tuần bọn họ không gặp nhau tử tế. Cô luôn viện cớ bận học, bận làm bài tập. Anh nhớ cô đến phát điên.
Thứ bảy, anh quyết định tạo bất ngờ. Anh lái xe đến trường từ sáng sớm, lẻn vào lớp học chuyên ngành của cô.
Giáo sư đang thao thao bất tuyệt trên bục giảng, nhưng Vệ Diễn chẳng nghe thấy gì. Toàn bộ sự chú ý của anh đã dồn hết vào cô gái ngồi ở dãy bàn thứ ba.
Nắng sớm chiếu qua cửa sổ, rọi lên sườn mặt thanh tú của cô. Trông cô có vẻ gầy hơn, xanh xao hơn, nhưng điều đó càng khiến cô có một vẻ đẹp mong manh, yếu ớt. Hàng mi dài cong vút thỉnh thoảng run rẩy.
Tim Vệ Diễn đập thịch một tiếng. Cô ấy thật đẹp.
Anh bắt đầu tưởng tượng. Tưởng tượng đến đôi môi hồng nhạt kia, nếu hôn lên sẽ mềm mại đến mức nào. Tưởng tượng đến thân thể mảnh mai dưới lớp váy kia, nếu được ôm vào lòng…
Mặt Vệ Diễn nóng lên. Anh vội lắc đầu, tự mắng mình đồi trụy. Anh yêu cô, anh tôn trọng cô. Anh sẽ đợi, đợi đến khi cô sẵn sàng.
Anh không hề biết, người con gái anh đang tôn thờ như nữ thần, chỉ mới vài ngày trước, đã bị chính người anh em tốt nhất của anh đè ra liếm lồn, bú cặc.
Bùi Yên cảm nhận được ánh mắt của Vệ Diễn. Cô không dám quay đầu lại, nhưng cô biết đó là anh. Lòng cô như bị hàng ngàn mũi kim châm chích.
Anh ấy đang nhìn cô. Bằng ánh mắt trong sáng, đầy yêu thương đó.
Còn cô? Cô vừa mới từ một cuộc gọi nhục nhã với Lâm Dịch Phong tối qua. Hắn bắt cô phải nói cho hắn nghe cô đang mặc đồ lót màu gì.
Mình thật bẩn thỉu. Mình không xứng đáng với anh ấy.
Nỗi mặc cảm tội lỗi dâng lên như một cơn thủy triều, nhấn chìm cô. Cô không thể nói cho Vệ Diễn biết sự thật. Lâm Dịch Phong không phải là người Vệ Diễn có thể chống lại. Nếu Vệ Diễn biết, anh ấy sẽ nổi điên, anh ấy sẽ đi tìm Lâm Dịch Phong liều mạng. Và kết cục? Lâm Dịch Phong sẽ nghiền nát anh ấy, nghiền nát cả gia đình anh ấy.
Không. Mình không thể hại anh ấy.
Giờ tan học, Vệ Diễn vui vẻ chạy lại, xách cặp cho cô. “Đi nào, công chúa của anh. Hôm nay anh sẽ đưa em đi ăn món em thích nhất.”
Họ đi dạo dọc Kính Hồ. Gió thu se lạnh, lá vàng rơi lả tả. Vệ Diễn nắm lấy tay cô. Bùi Yên giật mình, theo phản xạ định rụt tay lại.
Vệ Diễn khựng lại, có chút tổn thương. “Yên Yên, em sao vậy?”
“A… không có gì. Tay em hơi lạnh.” Cô vội nắm lại tay anh, nhưng bàn tay cô cứng đờ, không một chút hơi ấm.
Vệ Diễn kéo cô đến bên gốc cây đại thụ nơi anh lần đầu tiên “tóm” được cô. Anh bắt đầu kể lại, giọng đầy hoài niệm.
“Em còn nhớ không? Chính chỗ này. Anh đã lén nhìn em vẽ mười bảy lần đấy.” Anh cười ngốc nghếch. “Nếu ngày đó bức tranh của em không bị gió thổi bay xuống hồ, chắc anh vẫn là thằng hèn nhát đứng nhìn từ xa.”
Anh say sưa kể về việc anh đã dũng cảm nhảy xuống hồ thế nào, ướt như chuột lột ra sao. Bùi Yên im lặng lắng nghe, trái tim cô thắt lại.
Anh ấy thật tốt. Thật trong sáng.
“Yên Yên,” Vệ Diễn đột nhiên nghiêm túc. Anh xoay người cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô. “Sinh nhật năm trước của anh, anh đã ước. Anh ước sinh nhật năm nay, sẽ có em ở bên cạnh.”
Nước mắt Bùi Yên không kìm được nữa, bắt đầu trào ra.
Cô phải nói. Cô không thể lừa dối anh thêm nữa.
“A Diễn, em…” Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. “Em cảm thấy chúng ta… có lẽ không hợp…”
“Hả? Em nói gì?” Vệ Diễn sững sờ.
“Em nói là…”
“A, khoan!” Vệ Diễn đột nhiên cắt ngang, như sợ phải nghe điều anh không muốn nghe. Anh nắm chặt tay cô. “Yên Yên, sinh nhật anh sắp đến rồi. Em… em cùng anh đón sinh nhật nhé? Chỉ một ngày thôi, được không?”
Giọng anh đầy khẩn khoản.
Bùi Yên nhìn anh. Nhìn người con trai đang đặt hết hy vọng vào cô. Cô không thể. Cô không thể tàn nhẫn nói lời chia tay ngay lúc này.
Chỉ một ngày thôi. Sau sinh nhật anh ấy, mình sẽ nói. Mình sẽ nhận hết mọi tội lỗi.
Cô chậm rãi gật đầu. “…Được.”
Vệ Diễn thở phào nhẹ nhõm, vui sướng ôm chầm lấy cô. “Tuyệt vời! Em là tuyệt nhất!”
Bùi Yên nhắm mắt, để mặc anh ôm. Nước mắt cô lặng lẽ chảy, thấm ướt vai áo anh.
Xin lỗi anh, A Diễn. Em xin lỗi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận