Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng tay chân của Đường Miên cũng được thả lỏng ra, nàng xoa xoa cổ tay, thuận đà được Tả Triều Chi đỡ mà đứng dậy, Tả Triều Chi gom số chăn mền ướt đẫm vứt xuống đất rồi dẫm lên, sau đó hắn lấy một tấm vải sạch lau qua vết nước trên người hai bọn họ, tiếp theo cởi sạch y phục trên người xuống, hai người trần như nhộng.
Hắn kéo chiếc chuông ở đầu giường, một hồi chuông lập tức vang lên, tiếp theo có tiếng bước chân truyền tới, hai thị nữ quấn băng che mắt tiến vào bên trong, mặc dù đã thấy bọn họ che mắt lại, nhưng kỳ thực trong lòng nàng vẫn cảm thấy bất an.
“Nàng yên tâm, bọn họ không nhìn thấy gì cả đâu.”
Hai nô tỳ kia xuất thân là ám vệ, cho dù tầm nhìn bị hạn chế nhưng hành động cử chỉ lại tự nhiên, hơn nữa, nếu không phải người có võ công thì làm sao có thể mở được cánh cửa gian phòng này ra?
Cho dù đã biết hai nô tỳ kia không nhìn thấy gì nhưng Đường Miên vẫn đỏ mặt xấu hổ, nàng vùi mặt vào trong ngực Tả Triều Chi, có phần tự lừa mình.
“Được rồi, ăn cơm thôi, ta đã sai người làm những món nàng thích nhất đây rồi.” Tả Triều Chi vuốt vuốt mái tóc dài như thác nước của Đường Miên, hai nô tỳ kia làm ăn rất nhanh nhẹn, bày xong thức ăn lên bàn rồi lập tức rời khỏi phòng ngay, trong phòng chỉ còn lại hai người họ.
“Triều Chi ca ca, ta không mặc y phục.” Nàng nhỏ giọng nhắc nhở.
“Không sao, chẳng phải ta cũng không mặc sao? Như này ấm áp biết bao, không mặc y phục cũng được, hơn nữa, A Cẩm thông minh nhanh nhạy như vậy, nhỡ lại chạy trốn thì sao? Không mặc y phục, A Cẩm sẽ không cần phiền não làm sao để trốn ra ngoài, như vậy có phải là rất tốt không?” Hắn dịu dàng nựng nựng cái cằm của Đường Miên, sau đó ôm nàng vào lòng.
Tả Triều Chi nghĩ như vậy cũng phải, nếu là một Đường Miên mười bảy tuổi thì cho dù nàng có thể hiện ra mình nhu thuận yêu kiều đến đâu, âu cũng chỉ là đang chờ đợi cơ hội, đợi cơ hội một kích trí mạng Tả Triều Chi mà thôi.
Đường Miên thầm thở dài một tiếng, mặc dù nàng có cảm giác có hơi bất tiện nhưng dù sao đây cũng là nghiệt do chính nàng tạo ra, nếu như vậy có thể khiến trong lòng Tả Triều Chi dễ chịu hơn chút thì nàng đành chấp nhận.
“Tự ta có thể đi.” Thấy Tả Triều Chi định bế mình lên, nàng vội lầm bầm một câu rồi đẩy hắn ra, nàng không muốn có chút chuyện nhỏ này cũng bị hắn khống chế.
Nhưng Tả Triều Chi lại không nghe lời nàng: “Đi chân trần dưới đất không tốt, nàng muốn đi đâu, ta bế nàng đi.” Thái độ của hắn rất quyết liệt: “Hơn nữa, hiện giờ nàng có thể tự mình đi được không còn chưa nói chắc được.”Giọng nói của hắn mang theo chút ấm áp, giây phút Đường Miên nghe hiểu được ý tử trong lời nói đó, nàng lập tức mặt đỏ tới tận mang tai, giữa hai chân truyền đến một cảm giác tê dại, cảm giác đó vô cùng mãnh liệt xộc thẳng lên óc nàng.
Thật sự, hai chân nàng lại mềm nhũn rồi…
Đường Miên cũng không già mồm nữa, cuối cùng cũng nhịn được một câu ‘Không phải chàng cũng đang chân trần sao?’ mà trong giây phút xúc động nàng định nói ra, ngoan ngoãn để mặc hắn ôm tới chỗ cái bàn tròn, thức ăn bày biện trên bàn đúng là toàn những món nàng khá yêu thích.
Ngoài cơm trắng còn có năm món một canh, năm món gồm ba mặn một hai chay, trên giá chạm khắc hoa còn có bày biện một vài cánh hoa được gọt từ củ quả ra để trang trí, phía dưới có thêm đá nhiệt, như vậy sẽ không sợ cơm canh nguội lạnh.
Giống như kiếp trước, Tả Triều Chi vẫn luôn nuông chiều nàng mọi thứ, nhưng không có nghĩa là hắn lãng phí khoe khoang, mỗi bữa ăn của bọn họ đều tinh tế, mỗi ngày đều đa dạng không giống nhau, nhưng thức ăn đều không quá nhiều. Có điều ở kiếp này một vài chỗ đã thay đổi, trong số năm món ăn này có một món mà bình thường Đường Miên không thích ăn, nếu là hồi trước chắc chắn sẽ không thể có chuyện này.
“Ta có thể tự ngồi được.” Cứ trần như nhộng ôm nhau ăn cơm một chỗ thế này, Đường Miên cảm thấy thật sự là có hơi quá, nhưng Tả Triều Chi lại không để ý đến nàng, tự nhiên cầm đũa lên, tay chân hắn dài, cho dù có ôm một người trong lòng thì hắn cũng có thể dễ dàng xới cơm, gắp thức ăn cho nàng, chẳng mấy chốc cái bát trước mặt Đường Miên đã đầy ụ thức ăn nàng yêu thích, đồng thời hắn còn không quên bỏ vào đó ít rau cho nàng.
Đường Miên nhíu mày, Tả Triều Chi không cần hỏi cũng biết cái này đã động trúng tính nết của lớn tiểu thư này rồi.
Đường Miên không thích thức ăn có màu xanh, nàng rất kén ăn, bây giờ trong đĩa ăn của nàng toàn là những thức ăn trên núi hiếm gặp, còn có hoa tỏi non, thịt băm, hương thức ăn tỏa ra khiến người ta nóng lòng muốn động ngón tay.
Thật ra nếu không có gì đáng ngại cho sức khỏe thì Tả Triều Chi cũng không muốn quản nàng, nhưng Đường Miên nhiều lần bị tiêu chảy chỉ vì ăn uống thất thường.
“Ăn chút gì đó đi.” Tả Triều Chi gắp thức ăn vào bát cho Đường Miên, nếu là trước kia, hắn sẽ luôn là người đút cho nàng ăn, những lúc nàng bị đau bụng đi ngoài, hắn sẽ ở cạnh cả đêm trông chừng, chăm sóc cho nàng, nhưng ở kiếp này hắn không làm như vậy nữa.
Đường Miên nghiêng đầu sang một bên, mặc dù nàng đã quyết tâm muốn chung sống thật hạnh phúc với Tả Triều Chi, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng sẽ bỏ vào miệng mấy loại thức ăn có chứa chất diệp lục này.
“Nàng không thử thì sao biết nó có ngon hay không?” Hắn dỗ dành.
Đường Miên bắt đầu trở nên ương ngạnh, dù có chết cũng không chịu ăn.
Nàng quên mất mình còn đang rúc trong ngực hắn, da thịt kề da thịt, chỉ vì mấy lần cọ người làm nũng của nàng mà vô tình đã đánh thức con cự thủ phía dưới thân hắn.
Lỗ hoa bị côn thịt hung hăng đâm vào, cuối cùng Đường Miên cũng chịu an phận, nàng khẩn thiết cầu xin: “Triều Chi ca ca, ta đói rồi.”
“Vậy thì tốt, để ta đút cho nàng.” Tả Triều Chi khẽ cười một tiếng, giọng cười này của hắn khiến trong thâm tâm Đường Miên cảm thấy sợ hãi, đồng thời có một dự cảm vô cùng xấu.
Dự cảm đó của nàng là đúng, ngay sau đó nàng bị hắn ôm eo nhấc lên, sau đó đút côn thịt to lớn kia vào lỗ hoa.
Mới trong vòng một ngày mà tiểu huyệt của Đường Miên đã bị xâm lấn tới vô số lần, giờ lại bị đâm sâu vào một lần nữa, cơ thể nàng vẫn run rẩy như trước: “Là cái miệng ở trên đói, hay là miệng dưới đói đây?”
Hắn liếm vành tai nàng, cơ thể nàng lập tức vì thế mà trở nên căng cứng: “Ngoan ngoãn ăn cơm, nếu không ta sẽ trừng phạt nàng, biết chưa hả?”
Run rẩy há mồm ra, Đường Miên ăn vào một miếng rau xào, mặc dù có ít nước thịt nhưng vẫn không át được mùi vị nàng ghét nhất kia, lúc nàng định nôn hết ra thì nam nhân phía sau đã lại húc một phát cảnh cáo, cú húc này trực tiếp chạm vào tận hoa tâm, miệng vẫn uy hiếp nàng.
“Ưm… đừng… ta ăn, ta ăn..”
Đường Miên thầm kêu khổ trong lòng, nghĩ tới kiếp trước Tả Triều Chi vì tích tụ oán khí mười năm mà trở nên biến thái, hiện giờ trên dưới nàng đều có hai cái miệng, nhưng đều phải chịu chung một cảnh “tự thực ác quả”.
Ăn một bữa cơm này thật sự là rất gian khổ, Tả Triều Chi tỏ ra vô cùng kiên nhẫn, dỗ dành nàng ăn xong bữa cơm, có điều chỉ mới ăn xong chút đồ ăn mà cả người Đường Miên đã mỏi rã rời, bụng dưới nàng đang bị dục vọng nóng như lửa thiêu đốt, cảm giác lỗ hoa ngưa ngứa khó tả.
Nói tới đây, Đường Miên không thể không phục kỹ năng “ngồi trong lòng mà vẫn không loạn” của Tả Triều Chi, có thể kim thương chày sắt mà không ngã, chống lại tâm cơ nhỏ của nàng lúc ăn cơm, đợi nàng nuốt xuống miếng thức ăn cuối cùng rồi lại ngoan ngoãn đi lau miệng xong, hắn cũng không còn thật sự muốn nàng nữa.
Rõ ràng nàng đã mấy lần cố ý kẹp chặt hắn, nhưng rồi đều bị hắn húc đến mức suýt chút nữa thì lên đỉnh, mà đúng lúc đó hắn bỗng dừng động tác, mắt nhìn chằm chằm cho tới khi nàng ăn sạch chỗ thức ăn.
Sống tới hai mươi bảy tuổi rồi lại trùng sinh, đây là lần đầu tiên vừa bị làm tình vừa phải ăn cơm.
Đường Đường. Tả Triều Chi cái đồ biến thái!
Tả Triều Chi: Hừ hừ! ( Nhìn ta hừng hực cương dương đây!)

Bình luận (0)

Để lại bình luận