Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thế Giới Của Anh Chỉ Cần Một Mình Em
Câu hỏi của Mạnh Phù Sinh rơi vào khoảng không tĩnh lặng, nhẹ bẫng nhưng lại nặng tựa ngàn cân. “Cậu không đổi đi sao?” – Một câu hỏi không cần câu trả lời, bởi dường như anh đã mặc định sẵn đáp án là sự rời bỏ. Từ trước đến nay, anh vẫn luôn một mình chống chọi với cả thế giới, thêm một người quay lưng cũng chẳng làm vết thương sâu hơn là bao.
Diêu Đinh nhìn anh, nhìn sâu vào đôi mắt đang cố che giấu sự tổn thương bằng vẻ bất cần đời ấy. Mười mấy giây trôi qua, dài như cả một thế kỷ. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi đầu, tiếp tục giải bài toán dở dang trên trang giấy.
Mạnh Phù Sinh cười khổ. Nụ cười chua chát lan ra nơi khóe miệng. Phải rồi, ai mà lại muốn dây dưa với một kẻ có thân phận nhơ nhuốc như anh chứ? Anh quay đi, bóng lưng toát lên vẻ cô độc đến tận cùng.
Nhưng Mạnh Phù Sinh đã lầm. Và cả thế giới này cũng lầm.
Sáng hôm sau, khi Diêu Đinh bước chân vào cổng trường, cô cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Những tiếng xì xầm lại nổi lên như ong vỡ tổ.
“Ê, nhìn kìa, Diêu Đinh đấy.”
“Nó bị điên à? Sao lại dính vào thằng đó?”
“Chắc muốn chơi trội đây mà.”
Diêu Đinh bỏ ngoài tai tất cả. Cô mặc bộ đồng phục mới tinh, phẳng phiu, mái tóc đen dài xõa ngang vai, gương mặt xinh đẹp toát lên vẻ kiên định lạ thường. Cô bước đi, từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn, hướng thẳng về phía lớp học, về phía góc cuối cùng nơi có chàng trai đang bị cả thế giới cô lập.
Mạnh Phù Sinh đang ngồi đó, lơ đãng nhìn ra cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang rơi rụng. Nghe thấy tiếng ồn ào, anh khẽ nhíu mày, quay đầu lại.
Và rồi, khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại.
Anh nhìn thấy Diêu Đinh. Cô đang đi về phía anh. Không do dự. Không sợ hãi. Ánh mắt cô trong veo, phản chiếu hình bóng của duy nhất một mình anh. Băng giá trên khuôn mặt Mạnh Phù Sinh tan chảy trong tích tắc, nhường chỗ cho sự ngỡ ngàng và một cảm xúc mãnh liệt đang dâng trào trong lồng ngực.
Diêu Đinh dừng lại trước bàn anh. Cô chống tay lên mặt bàn, cúi người xuống, khoảng cách giữa hai người gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên tóc cô.
Cô cất tiếng, âm thanh không quá lớn, nhưng đủ đanh thép để cả lớp học im phăng phắc, đủ để dập tắt mọi lời gièm pha độc địa:
“Mạnh Phù Sinh, mình sẽ không đi. Chỉ cần cậu còn ở đây, mình sẽ không đi đâu cả.”
Giọng nói của cô như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn trong lòng anh. Cô đang tuyên chiến với cả thế giới vì anh. Cô đang nói với tất cả mọi người rằng: Nếu các người quay lưng với cậu ấy, thì tôi sẽ quay lưng với các người.
Chúng ta, cùng với thế giới này, là kẻ thù.
Mạnh Phù Sinh nhìn cô chăm chú, yết hầu khẽ chuyển động. Một dòng nước ấm nóng chảy tràn qua tim, xoa dịu những vết sẹo chằng chịt. Anh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và chân thành nhất từ trước đến nay:
“Được.”
Thế giới của anh, chỉ cần một mình em là đủ. Chỉ cần em bằng lòng bước đến, anh sẽ dùng cả sinh mạng này để bảo vệ em.
Kể từ ngày đó, Mạnh Phù Sinh và Diêu Đinh trở thành một cặp đôi “tai tiếng” nhất trường Tỉnh Hòa 1. Hai kẻ “lạc loài” dựa vào nhau mà sống, thách thức mọi ánh nhìn soi mói.
Chiều hôm ấy, tan học.
Trong khi các bạn khác đang hối hả thu dọn sách vở để về nhà chuẩn bị cho buổi tối, Diêu Đinh vẫn nằm dài trên bàn, uể oải như một con mèo lười. Cô lôi hết sách vở của mình ra vẽ bậy, vẽ chán chê rồi lại quay sang “tấn công” sách của Mạnh Phù Sinh. Những hình thù kỳ quái, méo mó hiện lên trên những trang sách sạch sẽ của anh, biến cuốn sách giáo khoa thành một tác phẩm nghệ thuật trừu tượng.
Mạnh Phù Sinh biết cô đang có tâm sự. Mỗi lần không vui, cô đều trút giận lên sách vở như thế. Anh không nói gì, lặng lẽ lấy thêm một chồng sách khác đặt trước mặt cô, dung túng cho sự phá phách trẻ con ấy.
Tiếng chuông tan trường vang lên chói tai. Diêu Đinh càng thêm chán nản. Nghĩ đến buổi tiệc tối nay, nghĩ đến những gương mặt giả tạo, những nụ cười xã giao lạnh lẽo, cô chỉ muốn trốn đi thật xa.
Mạnh Phù Sinh đứng dậy, xách cặp lên, thấy cô vẫn nằm ì ra đó, anh đưa tay xách cổ áo cô lên như xách một con mèo nhỏ: “Còn không đi? Muốn ở lại trực nhật à?”
Diêu Đinh bị xách dậy, tóc tai rối bù. Cô bỗng nhiên quay sang, nắm lấy vạt áo sơ mi của anh, đôi mắt long lanh ngước nhìn anh đầy khẩn cầu:
“Mạnh Phù Sinh… cậu dẫn mình về nhà cậu được không?”
Mạnh Phù Sinh khựng lại vài giây, ánh mắt tối sầm đi một chút, rồi anh cúi thấp người xuống, ghé sát vào tai cô, giọng nói trầm thấp mang theo chút nguy hiểm:
“Không sợ mình bán cậu sao?”
Diêu Đinh lắc đầu quầy quậy, cười tít mắt, nụ cười ngọt ngào như mật ong: “Cậu sẽ tiếc đấy. Bán mình rồi lấy ai vẽ bậy vào sách của cậu?”
Sự ái muội lan tỏa trong không khí, đặc quánh và nóng bỏng. Ranh giới giữa tình bạn và tình yêu mỏng manh như một sợi chỉ, chỉ chờ đứt phựt.
Mạnh Phù Sinh không nói thêm lời nào, trở tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé, mềm mại của cô. Anh kéo cô đứng dậy, cả người cô va vào lồng ngực rắn chắc của anh. Giọng anh khàn đi, mang theo sự chiếm hữu rõ rệt:
“Cùng mình về nhà. Đã đi rồi thì đừng hòng chạy thoát.”
Diêu Đinh không hề đẩy anh ra, ngược lại còn kiễng chân lên, thì thầm vào tai anh đầy khiêu khích: “Vậy cậu phải trông chừng mình cho kỹ vào nhé.”
Mạnh Phù Sinh nhanh chóng giúp cô thu dọn đồ đạc, động tác dứt khoát như sợ cô đổi ý. Anh nắm tay cô, kéo cô chạy ra khỏi lớp, chạy khỏi ngôi trường ồn ào, chạy khỏi những ánh mắt soi mói, chạy về phía thế giới chỉ có hai người bọn họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận