Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cứu người

Vì hôm sau có một trận chiến quan trọng, Quân Đình sợ làm trễ chính sự nên chỉ làm qua loa một lần rồi nghỉ ngơi.
“Ngủ đi.” Cánh tay Quân Đình siết lấy eo thon, ôm chặt cơ thể mềm mại vào lòng, khẽ giọng nói với nàng.
Khương Vãn Ly ngoan ngoãn làm ổ trong lòng nam nhân, khuôn mặt dán lên bờ ngực trần, cảm giác ngại ngùng nổi lên, nàng vội giấu đi đôi mắt ngân ngấn nước mắt.
Vùng biên giới tiếp giáp phía bắc của thành Thiên Thải nằm ở phía nam là thành trì đầu tiên thoát khỏi sự thống trị của Nam Vực quốc. Là một thành trì độc lập đã có lịch sử hơn năm mươi năm, do nó nằm gần biên giới phía bắc nên rất nhiều thương nhân từ phía nam và phía bắc buôn bán hàng hóa tại đây, dần dần hình thành nên khu chợ lớn nhất phía nam, cũng làm cho Thiên Khải Thành trở thành một trong những thành trì phồn hoa và giàu có nhất khu vực phía bắc và phía nam.
Trận chiến này cực kỳ khó đánh, La Thư Nga – thành chủ Thiên Khải Thành là một vị nữ thành chủ anh dũng, mạnh mẽ, hiện đã là đại linh sư tám sao, phu quân nàng ta cũng là một đại võ sư bảy sao, thuộc hạ của hai người còn có rất nhiều linh sư và võ sư xuất sắc. Trong thành còn có trận pháp phòng ngự được đích thân La Thư Cơ – muội muội La Thư Nga bố trí, nàng ta là bậc thầy trận pháp giỏi nhất phía nam. Vì vậy, đội quân của Nam Vực Vương bất khả chiến bại hiếm khi gặp phải khó khăn, ngày đêm không nghỉ, mất một ngày một đêm cũng không bước nổi một bước vào Thiên Khải Thành.
Khương Vãn Ly rúc trong lều của Vương không rõ chuyện xảy ra trên chiến trường, nàng đang co người trên chiếc giường mềm chịu đựng cơn đau bụng kinh. Do trước đó có một dạo thần kinh căng thẳng, kỳ sinh lý của nàng đã chậm hơn hai tháng, bụng dưới khó chịu quặn đau đến mức khiến nàng ngồi co người không nhúc nhích trên chiếc giường mềm.
Thương Cảnh Ngữ vội vàng không ngừng nghỉ phi tới nơi đóng quân của đội quân Nam Vực Vương. Dễ dàng xử lý binh lính canh gác, hắn ta tìm được lều của Vương. Sau khi tiện tay đánh gục thị nữ và thị vệ, Thương Cảnh Ngữ nhìn thấy Khương Vãn Ly nhắm mắt yết ớt trên giường gỗ, còn có một vũng máu trên giường.
“Không ngờ tên khốn kiếp đó lại đánh muội thành thế này, đại ca lập tức đưa A Ly đi khám y sư.”
Hắn ta tung chiếc chăn bên cạnh quấn quanh người tiểu cô nương, muốn bế nàng lên.
“Không, không phải…” Nàng vội vàng mở mắt, hai tay đẩy nam nhân ra.
Nghe thấy nàng lên tiếng, Thương Cảnh Ngữ vốn cho rằng Khương Vãn Ly đã hôn mê bất tỉnh sửng sốt.
“A Ly?”
“Muội, muội tới tháng rồi…” Nàng ngượng ngùng đỏ mặt.
“…”
Thương Cảnh Ngữ lúng túng đến mức lỗ tai đỏ bừng, hắn ta buông cánh tay, lấy từ trong gói đồ ra một chiếc váy màu hồng phấn và mấy dải vải. May Vãn Ngọc đã chuẩn bị đầy đủ, ngay cả chuyện kinh nguyệt cũng chuẩn bị trước cho muội muội.
Từ khi đi theo Nam Vực Vương, nàng đã lâu không mặc y phục, mỗi ngày đều khỏa thân hầu hạ Vương nên có chút không quen mặc đồ như y phục.
Khương Vãn Ly mặc y phục vào với động tác nhanh nhẹn, sau đó đi tất rồi xỏ giày.
Thương Cảnh Ngữ là một đại võ sư bảy sao, đã có năng lực cưỡi mây lướt gió, nhưng có của nợ Khương Vãn Ly này đúng là không bay nổi nữa, vì vậy hắn ta đã trộm một chiếc xe ngựa để đi đường.
Khương Vãn Ly lên xe, cỗ xe này hẳn là xe dùng để chở dược sư, trang trí giản dị đơn điệu, vẫn còn thoang thoảng mùi thuốc. Thương Cảnh Ngữ ngồi phía trước làm phu xe, cùng với tiếng hô khẽ “Đi thôi” của nam nhân, xe ngựa di chuyển.

Bình luận (0)

Để lại bình luận