Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Văn giả vờ mỉm cười thoải mái nói. Tô Kiều Kiều cúi đầu xuống, sau đó ngẩng lên nhìn Chu Văn sau một hồi suy nghĩ, nhưng khuôn mặt xinh đẹp của cô lại tràn đầy nỗi bi thương.

“Thầy Chu Văn… Làm ơn, làm ơn quên chuyện ngày hôm qua đi… cứ coi như không có chuyện gì xảy ra…”

Tô Kiều Kiều khẽ cầu xin với giọng nói run rẩy.

Lần đầu tiên bị một số thanh niên bất lương cưỡng hiếp tập thể và xâm phạm, sau đó lại bị Chu Văn banh lồn ra địt lần nữa, trái tim cô giờ đây đầy tủi nhục, xấu hổ và đau khổ, cũng như tự trách mình——cảm giác tội lỗi sâu sắc với người chồng, trăm nỗi niềm hỗn độn.

“Không, không được, tôi không thể giấu giúp cô, phu nhân. Tôi đã ở nhà cô khi những tên lưu manh đó đột nhập vào và cưỡng hiếp cô tập thể.”

Chu Văn thờ ơ từ chối lời cầu xin của Tô Kiều Kiều. Lợi dụng điểm yếu của Tô Kiều Kiều và buộc cô phải khuất phục, đây là chiến lược mà Chu Văn đã nghĩ ra từ sáng.

Tô Kiều Kiều run rẩy nắm chặt hai tay và cúi đầu.

“Làm ơn, xin hãy quên chuyện xảy ra ngày hôm qua.”

“Còn nữa, sau đó cô còn dụ dỗ tôi quan hệ tình dục.”

“Cái, cái gì. . . Cậu dám nói tôi dụ dỗ cậu. . . Quá đáng rồi đó… cậu đừng nói lung tung!”

Tô Kiều Kiều căm hận nhìn Chu Văn. Chỉ là khuôn mặt xinh đẹp trí thức trở nên tức giận càng khiến trái tim Chu Văn rung động hơn.

“Chẳng lẽ không phải cô dụ dỗ tôi sao? Lúc đó phu nhân cởi quần áo, banh đùi mở lồn ra cho tôi xem, ha ha… Dù thế nào thì phu nhân và tôi cũng đã có quan hệ rồi.”

Trước đây Chu Văn luôn cảm thấy thua kém trước nữ thần xinh đẹp và cao quý, bây giờ lại đối mặt với Tô Kiều Kiều với tâm thế của một kẻ chinh phục.

“Nói chung là tôi cũng muốn giải thích rõ ràng chuyện này với chồng cô.”

“Không! Cậu không thể làm như vậy!…”

Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Kiều Kiều tràn đầy xấu hổ và hoảng sợ, cô không ngừng lắc đầu, run giọng cầu xin:

“Không…làm ơn đừng nói với chồng tôi… cầu xin cậu…”

Hai chân Tô Kiều Kiều mềm nhũn khuỵu xuống, hai tay ôm lấy chân của Chu Văn, nước mắt giàn giụa cầu xin, Chu Văn bị cô ôm chặt đến mức không nhúc nhích được.

Chu Văn đẩy cô ra một cách tàn nhẫn. Hắn lấy từ trong túi ra một xấp ảnh và xếp chúng lên bàn. Đó là bức ảnh mà đám Hạ Lương đã chụp khi họ cưỡng hiếp tập thể Tô Kiều Kiều.

“Hôm qua lúc phu nhân bất tỉnh tôi lấy được đống ảnh này ở trên bàn, không biết ông chồng ưa sạch sẽ của cô nhìn thấy sẽ nghĩ như thế nào, vẻ mặt của phu nhân có vẻ rất hưởng thụ.”

“A… không… không phải vậy…”

“Không, làm ơn đừng làm chuyện độc ác như vậy…đừng để chồng tôi biết…”

Tô Kiều Kiều vừa buồn bã khóc, vừa lắc đầu nguầy nguậy nói. Phản ứng của Tô Kiều Kiều đều nằm trong dự đoán của Chu Văn.

“Thực ra, tôi cũng không muốn làm điều này. Nếu muốn tôi giữ bí mật… cũng không phải là không thể… nhưng mà…”

Chu Văn bất ngờ đưa tay ra và nắm lấy cổ tay của Tô Kiều Kiều.

Như thể bị điện giật, Tô Kiều Kiều kinh ngạc ngẩng đầu lên.

“A… Chu Văn…”

“Cô hiểu mà, phu nhân…”

“Cậu muốn, muốn làm gì. . . hèn hạ. . .”

Bởi vì đôi môi của cô vẫn đang run rẩy, lời nói còn không mạch lạc.

Chu Văn nắm lấy cổ tay cô một cách thô bạo, ý đồ đã cực kỳ rõ ràng.

Tô Kiều Kiều muốn thoát khỏi tay Chu Văn, nhưng Chu Văn đã kéo cô ấy vào lòng trước.

“A, dừng lại, Chu Văn, đừng mà… không được… a, thả tôi ra!”

Tô Kiều Kiều vùng vẫy trong vòng tay của Chu Văn. Cơ thể hai người quấn vào nhau.

“Chu Văn, đừng làm chuyện bẩn thỉu như vậy! Chuyện như vậy không được phép!”

“Được thôi, tôi sẽ kể cho chồng cô tất cả mọi chuyện. Gọi cho hắn ngay!”

“Cậu, thật là… bỉ ổi… Hóa ra cậu cũng…”

Sau khi bị túm phải điểm yếu, sức phản kháng của cô suy sụp ngay lập tức, Chu Văn nhân cơ hội vặn tay Tô Kiều Kiều, ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy và giãy giụa của Tô Kiều Kiều từ phía sau, bắt đầu cởi cúc áo trước ngực cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận