Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Giam cầm trong danh nghĩa tình yêu
Tiêu Hách ép cả thân người to lớn của mình lên người Lục Thanh Yến, chặn đứng mọi đường lui của anh. Bức tường gạch lạnh lẽo phía sau lưng anh, nhưng lồng ngực phía trước lại nóng hừng hực như lò lửa.
“Daddy…” Tiêu Hách thì thầm, giọng nói khàn đặc, mang theo sự rung động đầy nguy hiểm. Cậu cúi đầu, chôn mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương cơ thể thanh khiết hòa lẫn với mùi gió đêm. “Em yêu anh, em yêu anh chết mất…”
Lục Thanh Yến hơi bất ngờ trước hành động đột ngột này, nhưng anh không đẩy cậu ra. Anh cảm nhận được sự bất an đang run rẩy trong từng thớ cơ bắp của chàng trai trẻ.
Tiêu Hách cắn nhẹ lên vành tai anh, đầu lưỡi ướt át liếm láp làn da mỏng manh, khiến Lục Thanh Yến rùng mình. “Anh không được rời xa em. Tuyệt đối không được nhìn người khác, không được cười với ai ngoài em.”
Cậu ngẩng lên, đôi mắt vốn dĩ trong veo như cún con giờ đây tối sầm lại, sâu thẳm như vực không đáy, chứa đựng dục vọng chiếm hữu điên cuồng. Cậu nhìn thẳng vào mắt anh, từng lời nói ra như một lời tuyên thệ, lại như một lời đe dọa ngọt ngào:
“Nếu anh dám ở bên người khác, em sẽ tha anh về, nhốt anh lại. Em sẽ dùng dây thừng trói chặt tay chân anh, bịt mắt anh, bịt miệng anh, để anh vĩnh viễn không nhìn thấy ai, không gọi tên ai ngoài em. Em sẽ làm anh phát điên, làm anh không có em thì không sống nổi.”
Lời lẽ nghe có vẻ bệnh hoạn, nhưng thốt ra từ miệng Tiêu Hách với vẻ mặt tủi thân pha lẫn hung hăng ấy lại khiến trái tim Lục Thanh Yến mềm nhũn. Anh biết, đây là cách cậu thể hiện tình yêu, một tình yêu mãnh liệt và đầy bất an của tuổi trẻ.
Anh mỉm cười, đưa tay lên vuốt ve gò má nóng hổi của cậu. “Đúng là cún con hư hỏng. Em định bắt nạt anh thế nào hử?”
“Em là cún của anh, chỉ của riêng anh thôi.” Tiêu Hách cọ mũi mình vào mũi anh, ánh mắt long lanh đầy vẻ sùng bái. “Gâu.”
Tiếng sủa giả vờ ấy đáng yêu đến mức Lục Thanh Yến không kìm được mà bật cười khe khẽ. Anh vòng tay qua cổ cậu, kéo đầu cậu xuống thấp hơn.
“Được rồi, cún ngoan. Anh cũng thuộc về em. Anh yêu em.”
Lời tỏ tình nhẹ nhàng nhưng kiên định của Lục Thanh Yến như dầu đổ vào lửa. Tiêu Hách không kìm chế được nữa, cậu cúi xuống, chiếm lấy đôi môi anh bằng một nụ hôn thô bạo và cuồng nhiệt.
Không còn sự dịu dàng thăm dò, đây là một cuộc cướp đoạt trắng trợn. Lưỡi cậu thô bạo cạy mở hàm răng anh, xông vào khoang miệng ấm nóng, khuấy đảo, cuốn lấy chiếc lưỡi mềm mại của anh mà mút mát. Tiếng nước bóp chép vang lên dâm mĩ giữa không gian yên tĩnh.
Tiêu Hách vừa hôn, vừa mở mắt trừng trừng nhìn về phía Lý Lăng Trí đang đứng chết lặng cách đó không xa. Đôi mắt cậu lóe lên ánh sáng xanh lục quỷ dị, như loài dã thú đang nhe nanh cảnh cáo kẻ xâm nhập: “Cút ngay! Đây là con mồi của tao!”
Lục Thanh Yến bị hôn đến choáng váng, dưỡng khí trong phổi bị rút cạn. Anh chỉ biết bám víu vào vai Tiêu Hách, mặc cho cậu muốn làm gì thì làm. Trong vòng tay siết chặt đến đau nhức này, anh lại tìm thấy sự an toàn tuyệt đối. Anh là núi tuyết ngàn năm, lạnh lẽo và cô độc, nhưng giờ đây, ngọn núi ấy đang tan chảy dưới sức nóng của mặt trời nhỏ mang tên Tiêu Hách.
Sự dịu dàng và dung túng của Lục Thanh Yến, sự điên cuồng và chiếm hữu của Tiêu Hách, tất cả tạo nên một bức tường thành kiên cố mà Lý Lăng Trí vĩnh viễn không thể vượt qua. Hắn chỉ có thể đứng đó, trân trân nhìn người mình từng yêu thương nhất đang trao đi tất cả sự nồng nhiệt cho một kẻ khác. Một sự thất bại ê chề và cay đắng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận