Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dưới vòi hoa sen, Bùi Gia Án xoa xát cơ thể, sữa tắm tạo bọt trắng xóa trên bầu ngực. Cô dùng sức chà xát như muốn xóa sạch mọi dấu vết của Hứa Minh Trạch để lại trên người mình.
Cho đến khi cảm thấy đau nhói ở ngực, cô mở mắt ra, gương trong phòng tắm phủ đầy hơi nước, không nhìn rõ gì cả. Cô hất nước lên gương, lờ mờ thấy bộ ngực căng đầy đỏ ửng, làn da trắng nõn in hằn dấu móng tay, núm vú sưng cao như bị hành hạ tàn nhẫn.
Cô tiến lại gần hơn, vén núm vú bên phải lên, bên dưới là một dấu răng không to không nhỏ. Mắt cô đỏ ngầu, móng tay cắm sâu vào da thịt, cô véo mạnh một cái.
Tất cả đều do anh để lại dấu răng, nếu không phải vậy, cô cũng sẽ không mạnh tay làm cho bộ ngực mình thành ra thế này.
Tay đưa xuống dưới, chất lỏng nhớp nháp vẫn còn dính ở âm hộ. Ngón giữa móc lấy chất lỏng đó, đưa lên mũi ngửi. Đây là bằng chứng ngoại tình của cô. Cô vơ lấy chiếc quần lót màu đen trên bồn rửa mặt.
Bao nhiêu nước chảy xuống, tất cả đều là bằng chứng cho việc vụng trộm của cô.
Chiếc quần lót nằm gọn trong thùng rác, cô thở dốc dựa vào tường, mắt đỏ hoe.
Trình Chuẩn đang hút thuốc ngoài ban công. Cơn mưa đêm nay khá lớn, nước mưa bắn vào qua song sắt. Anh ngậm điếu thuốc, lấy quần áo phơi bên ngoài vào trong, sợ mùi thuốc ám vào quần áo của Bùi Gia Án nên dập thuốc rồi vào nhà.
Nằm trên giường, Bùi Gia Án nhìn bóng lưng chồng, trong lòng cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng thấy anh lạnh nhạt, dường như không muốn để ý đến mình, cô lại chẳng còn muốn tâm sự nữa.
Cô xoay người, quay lưng lại với anh.
Cả đêm nằm cạnh nhau mà mỗi người một tâm trạng, cô gặp những giấc mơ kỳ quặc vô nghĩa. Sáng tỉnh dậy, bên cạnh đã trống không. Bùi Gia Án cau mày, không biết cơn giận từ đâu đến, túm lấy chiếc gối của Trình Chuẩn ném mạnh xuống đất.
Trình Chuẩn vừa mở cửa đã bị chiếc gối bay thẳng vào mặt. Anh cúi xuống nhặt chiếc gối lên, nhìn người phụ nữ đang giận dỗi trên giường, lắc đầu bất lực, rồi bật cười.
Bùi Gia Án nhìn anh, há miệng nhưng không nói nên lời.
“Ngốc ạ…” Anh đặt chiếc gối lại chỗ cũ, xoa đầu cô: “Dậy ăn sáng thôi.”
Anh nấu cháo, hấp vài cái bánh bao, luộc hai quả trứng gà, một bữa sáng đơn giản. Bữa sáng ngày thường của Bùi Gia Án luôn qua loa, đôi khi là một tách cà phê, đôi khi là một chiếc sandwich kèm một tách cà phê, cà phê là thứ không thể thiếu. Chiếc sandwich khô khan khó nuốt, vì không muốn bị đói nên cô chỉ có thể ăn kèm với cà phê.
Được thưởng thức một bát cháo nóng hổi, đậm đà hương vị gia đình là điều cô chưa từng nghĩ đến.
Cô nhìn Trình Chuẩn ăn sáng một cách nghiêm túc, trong lòng muôn ngàn cảm xúc cuộn trào, sự ấm áp trước mắt khiến cô cảm thấy có chút không chân thực.
“Hôm nay anh còn đến trường không?” Cô đặt bát xuống, hỏi một cách thờ ơ.
“Không, mấy hôm nay trường tổ chức hội thao, anh được nghỉ mấy ngày.”
Cả buổi sáng Bùi Gia Án cứ lơ đãng, bản kế hoạch khô khan, nhạt nhẽo cô chẳng đọc được chữ nào. Trong đầu lúc thì hiện lên Hứa Minh Trạch của đêm qua, lúc lại là Trình Chuẩn của sáng nay.
Làm chuyện khuất tất, ăn cơm cũng sợ sặc, bữa trưa cô chẳng nuốt nổi miếng nào. Nhìn hộp cơm nguội ngắt trước mặt, cô bực bội đẩy ghế ra, vừa đứng dậy thì cửa văn phòng bật mở.
Hứa Minh Trạch mặt lạnh như tiền, bước về phía cô.
“Ngồi…” Anh ngồi xuống đối diện cô, thái độ thản nhiên, tự nhiên như ở nhà mà ra lệnh cho cô.
Bùi Gia Án ném hộp cơm sang một bên. Cô vốn là người tinh thông các quy tắc nơi công sở, nhưng đối mặt với người đàn ông trước mặt hành xử chẳng theo lẽ thường, cô đành phải tập trung cao độ để ứng phó với anh ta.
“Có việc gì sao?” Cô hỏi.
“Có.” Anh gật đầu, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn: “Anh đến xem em, tối qua có chuyện gì xảy ra không.”
Cô ngẩn người, không hiểu ý anh.
“Không có chuyện gì xảy ra cả.” Cô vẫn trả lời.
“Vậy sao…” Anh vẫn nhìn chằm chằm vào cô: “Tốt nhất là vậy…”
“Chúng ta…” Ánh mắt anh quá lộ liễu, Bùi Gia Án có chút không chịu nổi, dè dặt lên tiếng: “Chúng ta không thể tiếp tục như thế này…”
Cô xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái, cảm giác tội lỗi gần như nhấn chìm cô.
“Anh đã nói tối qua rồi…” Anh cụp mắt xuống, giọng vẫn lạnh băng: “Trên xe em không từ chối anh, vậy thì em không thể từ chối anh nữa…”
“Tôi đã kết hôn rồi…” Cô gằn giọng, giơ tay trái lên, khoe chiếc nhẫn với anh.
Câu nói này đã chọc giận anh hoàn toàn. Bùi Gia Án thấy anh đột ngột đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, đến bên cạnh cô, chống hai tay lên lưng ghế, giam cô lại.
“Em kết hôn rồi thì sao?” Mắt anh đỏ ngầu, nắm lấy tay trái cô, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kim cương: “Em cảm thấy tội lỗi, em đang hối hận, vậy tại sao tối qua em không đẩy anh ra? Em rõ ràng có rất nhiều cơ hội để từ chối anh, tại sao còn để anh vào nhà em? Hửm?”
Cảm giác bất lực lại ập đến, toàn thân như bị rút hết sức lực. Bùi Gia Án ngồi sụp xuống ghế, đối mặt với hàng loạt câu hỏi của anh, cô cứng họng.
Phải, tại sao không đẩy anh ra? Rõ ràng biết cả hai từng có một quá khứ không thể kể với ai, rõ ràng nên tránh xa anh, chỉ cần dây dưa với anh thêm nữa, cuộc hôn nhân của cô sẽ bị hủy hoại.
Nhưng tối qua gặp anh ở quán bar, là do cô đơn cũng được, là tình cũ không rủ cũng tới cũng được, là bản tính dâm đãng của cô cũng được, cô chính là không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của anh.
“Anh muốn thế nào?” Cô hỏi với vẻ buông xuôi.
“Anh muốn em.” Anh ghé sát tai cô, nói từng chữ một.
“Không thể nào.” Cô nhếch mép: “Tôi đã kết hôn rồi, tôi yêu chồng tôi…”
“Yêu chồng mà còn lên giường với người đàn ông khác?” Anh ngắt lời cô, giọng mỉa mai.
Cô nghẹn lời, cứng cổ nhìn anh.
Những ngón tay thô ráp lướt qua khuôn mặt trang điểm tinh tế của cô, giọng anh không còn lạnh băng nữa, mà mang theo sự dụ dỗ: “Gia Án, những ngày tháng trước đây của chúng ta, em đã quên hết rồi sao?”
Cô quay mặt đi, lại bị anh nắm lấy cằm, tay kia luồn vào giữa hai chân cô.
“Anh bị điên à?!” Cô tái mặt, nhìn về phía cửa văn phòng, sợ hãi toát mồ hôi.
Bàn tay người đàn ông mạnh bạo tách hai chân cô ra, tay từ từ vuốt ve mông cô, anh cắn lên môi cô một cái: “Anh lấy chút gì đó làm kỷ niệm.”
Ngay sau đó, anh lật người cô lại, đè chặt cơ thể cô xuống ghế, tay kéo mép quần lót, giật phăng chiếc quần ren màu xanh lá xuống.
Bùi Gia Án quay đầu trừng mắt nhìn anh, muốn mắng chửi nhưng lại sợ gây sự chú ý của người bên ngoài. Nhìn thấy chiếc quần lót của mình trong tay anh, cơ thể cô run lên, dịch âm đạo không ngừng chảy ra, cô lại ướt.
Hứa Minh Trạch nhìn chất lỏng trong suốt trên quần lót, mỉm cười hài lòng, nhét chiếc quần vào túi áo vest, rồi cúi xuống giúp cô chỉnh lại váy. Anh nhìn xuống cô thẹn quá thành giận một lúc, rồi sải bước rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận