Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên run rẩy lên.

“Thẻ ngân hàng của cô.” Bàn tay to không kiên nhẫn mà quơ quơ trước mặt cô.

Cô cung kính lấy nó ra khỏi túi và đưa cho anh.

Bàng Kinh Phú ném thẻ cho Nham Oanh.

“Đi chuyển toàn bộ số tiền trong thẻ của ông ta vào chiếc thẻ này.”

“Được!”

Bàng Kinh Phú vỗ vỗ đầu Điền Yên, nụ cười xảo trá không có chút thiện ý nào.

“Nhìn thấy không, chỉ cần hai câu vô cùng đơn giản là có thể kiếm được năm trăm vạn. Làm việc ở cửa hàng tiện lợi làm gì, không bằng đi theo tôi.”

Đầu Điền Yên bị xoa, cô loạng choạng về phía trước.

Cô không rơi vào một hố vàng mà là một cái hố phân.

Bàng Kinh Phú sử dụng thẻ ngân hàng của cô như một công cụ để rửa tiền, đẩy cô về hướng của pháp luật, để cô một mình gánh tội danh, khiến cô lo lắng hãi hùng.

Điền Yên trong một đêm biến thành phú hào trăm vạn nhưng sinh hoạt của cô vẫn không có bất cứ thay đổi gì.

Chu Song Sinh đến cửa hàng tiện lợi tìm cô, dùng cách tương tự như lần trước, ném một gói khoai tây chiên hết hạn xuống. Điền Yên lại đưa anh ta đến phòng giám sát.

Sau khi nghe Điền Yên nói xong, vẻ mặt Chu Song Sinh lo lắng.

“Tên cẩu tặc kia rốt cuộc muốn làm cái gì đây?”

“Anh ta vẫn luôn cho rằng tôi là người nằm vùng, cho dù tôi có trở thành công cụ rửa tiền cho anh ta cũng không đáng tiếc.”

“Trước tiên cô cứ ở bên anh ta như vậy đi, ở bên cạnh anh ta có thể nghe thấy càng nhiều tin tức buôn lậu hơn. Nhất thời không xua tan được nghi ngờ của anh ta, cho nên chúng ta sẽ cố gắng hết sức để bám lấy.”

Điền Yên cũng nghĩ như vậy. Đã đến nước này, quay đầu lại cũng đã không kịp, chẳng thà rơi vào hố lửa.

“Tôn Tuần bên kia như thế nào rồi?”

Chu Song Sinh cười, khóe mắt hiện lên nếp nhăn, vết sẹo trên đầu trông rất dọa người, nhưng khuôn mặt lại rất hòa ái dễ gần: “Cô đừng lo lắng, tên nhóc đó rất thông minh. Tên cẩu tặc kia chủ yếu giám sát cô, tiếp theo mới là cậu ta. Cô không cần lo lắng.”

Điền Yên vẫn không yên tâm.

Chỉ cần Bàng Kinh Phú không hạ thấp cảnh giác với cô, anh sẽ không bỏ qua cho Đàm Tôn Tuần. Nếu danh tính của cô bị bại lộ, cậu ta sẽ bị Bàng Kinh Phú giải quyết giống như Lý Hanh.

Điền Yên đang lo lắng làm cách nào để lặng lẽ tiếp cận Bàng Kinh Phú. Cửa hàng tiện lợi tan tầm vào buổi tối, cô nhìn thấy một chiếc Mercedes-Benz G màu trắng đậu trái phép trước cửa bên đường.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, chiếc xe sang đắt tiền vô cùng bắt mắt.

Chàng trai tóc đỏ cà lơ phất phơ khoanh tay đứng trước cửa ghế phụ, nâng cằm “Yo” một tiếng với Điền Yên.

Chúc Nhược Vân đang đóng cửa quay đầu lại hỏi Điền Yên: “Cô có anh trai không cùng huyết thống sao?”

Nham Oanh không nghe thấy cô ta đang nói gì, cậu ta đút hai tay vào túi quần cười hì hì đi tới: “Ông chủ bảo tôi đến đón cô, lên xe đi”

“Ông chủ? Điền Yên, cô lại làm công việc gì vậy?”

Chúc Nhược Vân nhìn chiếc siêu xe để xác nhận nó không phải là một chiếc xe việt dã thông thường.

“Khách hàng lớn của quán bar Lung Linh.” Nụ cười của Điền Yên không chân thật. Nham Oanh cười còn tươi hơn cô, mở cửa sau cho cô như thể chào đón Thần Tài.

“Xin mời!”

Điền Yên quay đầu lại nói với Chúc Nhược Vân: “Tôi đi trước. Ngày mai gặp.”

Ánh mắt Chúc Nhược Vân nhìn đăm đăm vào chiếc xe. Sau khi phản ứng lại, cô ta giơ tay lên và vẫy tay với Điền Yên đã ngồi lên xe: “Tạm biệt.”

Kỹ thuật lái xe của Nham Oanh cũng giống như bản thân cậu ta, là tên nhóc lỗ mãng. Cậu ta liên tục vượt những chiếc xe khác trên con đường hẹp, một bên vẫn tìm thời gian để nói chuyện với cô.

“Tôi mạo muội hỏi một chuyện, cô thích ông chủ của chúng tôi sao?”

Điền Yên nhìn phong cảnh không ngừng lùi xa ngoài cửa sổ, tấm kính cửa sổ tối màu phản chiếu khuôn mặt vô cảm.

“Đã biết mạo muội thì đừng hỏi.”

Nham Oanh không phục mà kéo dài giọng: “Cô cho rằng tôi còn trẻ mà dễ nói chuyện sao? Tôi đã ở bên ông chủ hai năm, tuy rằng còn chưa học được cái loại khí chất kia nhưng cô cũng không được đối xử với tôi như một đứa nhóc. Nghe miệng lưỡi cô như thế là không để tôi vào mắt phải không?”

Điền Yên quay người lại nói: “Cậu tên gì?”

“Nham Oanh! Nham trong nham thạch, Oanh trong oanh tạc.” Không khó để nghe thấy sự kiêu ngạo về cái tên này từ giọng điệu của cậu ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận