Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mèo Hoang Tranh Mồi
Nhưng dù hắn không coi trọng, vẫn có người coi đó là sự thật. Dĩ nhiên, đó là chuyện về sau.
Hiện tại, điều khiến Oanh Oanh lo lắng nhất chính là Cà Rốt. Nó ngày một lớn, không chịu ở yên trong viện, thường xuyên chạy ra ngoài chơi. Nó biết tự tìm đường về, nhưng đại thiếu gia lại rất thích nhét giấy nhắn vào cái chuông cổ của nó. Oanh Oanh nơm nớp lo sợ, lỡ một ngày nào đó đại phu nhân hay ai khác bắt được nó, phát hiện ra bí mật tày trời này, nàng chắc chắn sẽ bị dìm lồng heo.
Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến.
Hôm đó, Cà Rốt đang vui vẻ đuổi bướm ngoài vườn, bị nha hoàn bên cạnh Ngũ di nương nhìn thấy. Nha hoàn kia lập tức nhận ra nó, vội vàng đuổi theo, tận mắt chứng kiến nó chạy tót vào sân của Oanh Oanh.
Ngũ di nương lập tức dẫn theo một đám nha hoàn tôi tớ hùng hổ xông vào. Khi họ ập đến, Oanh Oanh đang ôm Cà Rốt trong lòng mà cưng nựng. Bắt được người lẫn tang vật, Ngũ di nương lập tức chỉ thẳng vào mặt nàng mà chửi: “Hay lắm con tiện nhân! Hôm đó đại thiếu gia đã phán xử trả mèo lại cho ta, ngươi dám ghi hận trong lòng, còn làm ra cái trò trộm cắp mèo này!”
Oanh Oanh dĩ nhiên không đời nào thừa nhận. Tình hình dường như lặp lại y hệt ngày hôm đó. Lần này, Ngũ di nương không nói nhiều, trực tiếp lôi Oanh Oanh đến thẳng chính viện, bắt đại phu nhân phải xử lý. Để tăng thêm sức nặng, nàng ta còn cố ý cho người đi mời đại thiếu gia đến làm chứng.
Lúc Từ Lễ Khanh vội vã tới nơi, đại phu nhân đang bị Ngũ di nương làm cho đau cả đầu. Thấy hắn, bà vội hỏi: “Khanh nhi, Ngũ di nương nói có đúng không? Mấy ngày trước nàng ta và Bát di nương vì con mèo này mà tranh chấp, có phải con đã phán xử, giao con mèo cho nàng ta không?”
Hắn đến nơi mới biết, lại là chuyện con mèo cỏn con kia.
Ánh mắt hắn lướt qua hai vị di nương, dừng lại trên người Oanh Oanh một khoảnh khắc, nhanh đến mức không ai nhận ra. Trừ Oanh Oanh, nàng vừa lúc cũng đang sợ hãi nhìn hắn. Ánh mắt họ chạm nhau.
Từ Lễ Khanh quay sang đại phu nhân, điềm tĩnh gật đầu: “Quả thực có chuyện này.”
Tim Oanh Oanh lạnh đi một nửa. Bên cạnh, Ngũ di nương “hừ” một tiếng, cười vô cùng đắc ý.
Nhưng Từ Lễ Khanh vẫn chưa nói hết.
“Tuy nhiên…” Hắn làm ra vẻ hồi tưởng lại một chút, “Nếu con nhớ không lầm, con mèo hôm đó… bộ lông có vẻ nhạt màu hơn. Lưng nó có hoa văn màu trắng, ngực cũng không hề đeo chuông. Trông không giống lắm với con mèo mà Bát di nương đang ôm.”
Đại thiếu gia vốn nổi tiếng công bằng, vẻ mặt nghiêm túc của hắn khiến Ngũ di nương cũng bị dọa, không dám nghi ngờ hắn đang thiên vị. Nàng ta hoảng hốt, cố giật lấy con mèo: “Không phải, đại thiếu gia, người nhìn kỹ lại đi, chính là nó mà, đây là mèo của ta…”
Nàng ta dùng sức quá mạnh, Cà Rốt bị đau, lập tức phản xạ giơ vuốt cào lại. “Xoẹt” một tiếng, dù không rách da, nhưng cũng để lại một vệt trắng dài trên mu bàn tay nàng ta.
“Á!” Ngũ di nương la lên, tức giận mắng: “Con súc sinh đáng ghét! Dám cào ta! Ta nuôi nó no ấm bấy lâu, cuối cùng cũng không bằng mẹ ruột của nó là…”
“Đủ rồi!” Đại phu nhân gằn giọng ngắt lời.
Câu nói “mẹ ruột” này đã đâm trúng chỗ đau của bà ta. Cả phủ ai mà không biết, đại thiếu gia là do bà ta một tay nuôi lớn, nhưng vẫn không thân thiết bằng mẫu thân đã chết của hắn.
“Chỉ là một con mèo, sao cứ ầm ĩ mãi. Ngũ di nương, nàng mất mèo thì tự mình đi tìm, cớ sao lại cứ tranh giành của Bát di nương?”
Một câu nói của đại phu nhân đã định đoạt kết cục. Oanh Oanh ôm Cà Rốt, cúi đầu cáo lui.
Nha hoàn của Ngũ di nương không chịu nổi, bất bình thay chủ tử: “Rõ ràng là con mèo đó! Sao ngay cả đại thiếu gia cũng thiên vị nàng ta!”
Người nói vô tình, kẻ nghe hữu ý. Ngũ di nương sực nhớ lại, Bát di nương bị đày đến viện hỏng, sao dạo này sắc mặt lại hồng hào, y phục lộng lẫy, trông còn mập mạp hơn một chút?
Nàng ta hỏi nha hoàn: “Lúc nãy vào phòng con tiện nhân đó, trên bàn nó đặt cái gì, ngươi có thấy không?”
Nha hoàn lắc đầu. Nhưng Ngũ di nương thì thấy rất rõ. Đó là một đĩa quả vải tươi rói! Thứ quả tiến cống quý hiếm đó, ngay cả nàng ta cũng chỉ được chia một chén nhỏ. Bát di nương bị phu nhân phạt, ai dám mang đến cho nàng?
Tối đó, Ngũ di nương tìm quản gia đến, sau một hồi ân ái mây mưa, nàng ta biết được chắc chắn: Khẩu phần ăn chính thức của Oanh Oanh vẫn là đồ thừa. Vậy thì, chắc chắn có người đang âm thầm chu cấp cho nàng ta.
Là Nhị thiếu gia… hay là Đại thiếu gia?

Bình luận (0)

Để lại bình luận