Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phòng thay đồ và bản năng nguyên thủy
Trường thể thao nơi Lăng Thiệu làm việc ngập tràn ánh nắng và tiếng la hét hăng say. Hắn nắm tay Thư Tâm đi qua sân vận động, hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt tò mò của đám sinh viên và đồng nghiệp. Cô gái đi bên cạnh hắn quá đẹp, quá nổi bật trong chiếc váy đỏ rực. Cô như một đóa hồng gai, lạc lõDẫm giữa sân tập toàn sỏi đá và mồ hôi.
Thư Tâm cảm thấy như mình đang bước trên than hồng. Hàng trăm con mắt đang dán vào cô, và bàn tay to lớn của Lăng Thiệu nắm chặt tay cô như một lời tuyên bố chủ quyền.
“Em sợ à?” hắn cười, kéo cô lại gần.
“Người ta đang nhìn…”
“Kệ họ. Họ đang ghen tị với anh.”
Hắn không đưa cô đến phòng làm việc. Hắn dẫn cô đi vòng ra sau khu khán đài, đến một dãy phòng chức năng cũ kỹ. Hắn dừng lại trước cửa “Phòng Thiết Bị – 02”.
“Vào đi,” hắn mở cửa.
Bên trong tối và có mùi mồ hôi cũ, mùi da thuộc của bóng và mùi gỉ sét. Thư Tâm ngập ngừng. “Chúng ta vào đây làm gì?”
Lăng Thiệu không trả lời. Hắn đẩy cô vào, đóng sầm cửa lại và khóa trái.
“Rầm!”
Tiếng khóa cửa vang lên như một tiếng súng. Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt, chỉ có một vệt sáng yếu ớt lọt qua khe cửa sổ thông gió trên cao.
“Lăng Thiệu… anh định làm gì… Đây là trường học!” Cô hoảng hốt lùi lại, lưng chạm vào một tấm đệm nhảy dựng đứng.
Hắn tiến tới, không nói một lời. Áo sơ mi của hắn đã cởi ra, ném xuống đất. Cơ bắp cuồn cuộn dưới ánh sáng mờ ảo. Hắn giống như một con mãnh thú bị nhốt quá lâu.
“Em mặc chiếc váy này,” hắn gầm gừ, áp sát cô, “là để quyến rũ anh, đúng không?”
“Không… em…”
“Em đã thành công.”
Hắn xé toạc một bên dây váy. Lụa đỏ rách toạc. Hắn đẩy cô ngã ngửa ra tấm đệm nhảy.
“Anh đã nhịn cả buổi sáng nay rồi, Thư Tâm!” hắn gầm lên, giọng nói lạc đi vì dục vọng.
Đây không phải là làm tình. Đây là sự chiếm đoạt nguyên thủy. Hắn đè lên cô, xé nát chiếc váy đắt tiền. Mùi bụi bặm của tấm đệm xộc lên, hòa quyện với mùi nước hoa của cô và mùi mồ hôi của hắn.
“Anh điên rồi! Dừng lại!” cô la hét, cố gắng đẩy hắn ra.
Nhưng sự phản kháng của cô chỉ như dầu đổ vào lửa. Hắn giữ chặt hai cổ tay cô, đè trên đỉnh đầu. Hắn kéo chân cô lên, và đâm vào. Một cú thúc mạnh bạo, không khoan nhượng.
Thư Tâm hét lên, nhưng tiếng hét bị nghẹn lại. Nỗi đau và khoái cảm ập đến cùng một lúc. Bị thao trong một nơi công cộng, ngay giữa ban ngày, trong một phòng chứa đồ bẩn thỉu… sự nhục nhã này khiến cô ướt đẫm.
“Em thấy không? Đây mới là con người thật của anh!” hắn thở dốc bên tai cô, mỗi cú thúc là một lời thú nhận. “Anh không phải người đàn ông dịu dàng. Anh là một con thú!”
Hắn thao cô như vũ bão. Hắn lật cô lại, bắt cô quỳ trên tấm đệm, và thúc vào từ phía sau. Chiếc váy đỏ giờ chỉ còn là một mớ giẻ rách nhàu nát dưới chân họ.
Cô khóc, không phải vì đau, mà vì một sự thật đáng sợ: cô thích điều này. Cô thích sự thô bạo của hắn, thích cảm giác bị chiếm đoạt một cách tuyệt đối.
Khi hắn gầm lên và bắn vào trong cô, tâm trí Thư Tâm trống rỗng. Cô gục xuống, run rẩy. Hắn nằm đè lên lưng cô, mồ hôi của cả hai hòa vào nhau.
Hồi lâu sau, hắn mới thì thầm: “Anh đã nói rồi. Anh sẽ xé nó ngay trên người em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận