Chương 322

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 322

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiến trường ba người trên bàn cơm, bạn trai rời đi liền bị Cung công tử lợi dụng khe hở đè xuống bàn cưỡng hôn cắn yết hầu ở cổ họng (phần 1)
Lục Thương quyết định thời gian địa điểm, cách bữa ăn nửa giờ mới chợt nhớ ra phải báo địa điểm cùng thời gian cho Cung Chiêu Hề.
Có người dám mời, có người dám đi.
Cung công tử đạp mạnh chân ga, xe thể thao êm ái lướt qua dòng xe cộ vô cùng linh hoạt, khóe mắt đỏ bừng, mạch máu gần như nổ tung, vẻ lạnh lùng trên nét mặt điên cuồng lộ ra.
Cuối cùng sau khi bữa ăn đã được dọn lên đầy đủ, Cung công tử mới đẩy cửa phòng ăn.
”Quyết định thời gian và địa điểm hết rồi, kết quả hoàn toàn quên mất còn phải thông báo chuyện này, vốn còn tưởng rằng lần này bỏ qua, lần sau lại sắp xếp, không ngờ đồ ăn vừa được dọn lên thì đã đến đủ, cũng coi như là bắt kịp.” Lục Thương ôn hòa cười một tiếng.
Tô Mộc ngồi bên tay phải của anh, theo lý mà nói, đáng lẽ Cung Chiêu Hề lúc này nên ngồi bên tay trái của Lục Thương mới đúng, nhưng Cung Chiêu Hề lại không thèm nhìn đến chỗ ngồi bên cạnh Lục Thương mà rất tự nhiên đi đến bên cạnh Tô Mộc, kéo ghế ra, ngồi xuống.
Sắc mặt Lục Thương chợt lạnh đi.
”Đặc biệt gọi canh bổ cho em, nếm thử canh của nhà hàng này xem, hương vị rất ngon.” Lục Thương thu hồi ánh mắt, tựa như không phát hiện ra gì cả, thản nhiên duỗi tay lấy một chén canh cho Tô Mộc.
”À vâng…” Tô Mộc một mặt chột dạ, một mặt lại lo lắng chỉ cần mình sơ ý thì lớp giả mạo của mình sẽ bị lột ra, thế nên cũng không thèm nhìn tới Cung Chiêu Hề, Lục Thương múc cho cậu một chén canh, cậu liền ngoan ngoãn bưng lên mà uống từng muỗng từng muỗng, dáng vẻ hoàn toàn là một nam sinh nhỏ trong mắt chỉ có bạn trai.
Chẳng qua là bên phía cậu không có phản ứng nhưng Cung Chiêu Hề lại bỗng nhiên lạnh lùng cười một tiếng.
Thân thể của Tô Mộc theo bản năng run, cụp mắt xuống cùng hàng mi khẩn trương run run.
”Sao vậy?” Lục Thương cười nhạt nhìn Cung Chiêu Hề.
”Không có gì, chỉ là không ngờ quan hệ của hai người lại hòa hợp thân mật như thế.” Khi Cung Chiêu Hề nói đến mấy chữ hòa hợp thân mật, tựa như còn cố ý nhấn mạnh giọng điệu của mình một chút.
Tô Mộc khẩn trương khiến yết hầu ở cổ họng không ngừng động đậy, ánh mắt Cung Chiêu Hề như thể đã dính lên trên đó, đuôi mắt đỏ ửng nhìn cục xương tinh xảo ở cổ họng, ngón tay út cũng bởi vì tâm trạng gần như sắp vỡ ra trong lòng mà co rúc run rẩy.
”Quan hệ giữa hai người yêu nhau vốn dĩ sẽ khắng khít không đủ cho người thứ ba xen vào, sau này cậu yêu đương rồi tự nhiên cũng sẽ hiểu.” Lục Thương mang theo nụ cười dịu dàng, như thể đang hồi tưởng lại mối quan hệ thân thiết giữa hai người trong giây lát, nhìn về phía Tô Mộc.
Vành tai Tô Mộc hơi đỏ lên, tức giận liếc nhìn Lục Thương.
Trái tim giống như bị nắm trong lòng bàn tay tùy tiện xoa bóp, hoặc là ngâm trong một thùng giấm lâu năm khiến nó chua chát cực kỳ.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận