Chương 325

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 325

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Có Thể Làm Quen, Không Được Sao
Anh ấy cười lạnh: “Muốn rời đi thì lập tức rời khỏi bàn ăn, xem như không có chuyện này.”
Dứt lời, không ai rời khỏi bàn ăn.
Bùi Bất Tiện vỗ ghế: “Hôm nay mông em sẽ dính luôn vào ghế! Em sẽ không đi!”
Bùi Từ không cam lòng yếu thế, lại ngồi xuống: “Em không đi anh cũng không đi!”
Bùi Bất Tiện giễu cợt anh ấy: “Không phải anh không chịu được loại chuyện này sao?”
Bùi Từ nghiến răng nghiến lợi, khiêu khích nhìn Bùi Bất Tiện: “Anh có thể làm quen, không được sao?”
Bùi Phong Lộng tức đến mức đau dạ dày: “Anh cả, anh nói vài câu đi.”
Các em trai khác nghe vậy, không hẹn mà cùng nhìn về phía Bùi Uyên.
Từ lúc bắt đầu, Bùi Uyên vẫn luôn rũ mắt suy nghĩ, dáng vẻ chuyện không liên quan đến mình.
Nghe Bùi Phong Lộng nói vậy, anh cũng thản nhiên nói: “Đã như vậy, vậy mọi người làm theo lòng mình đi.”
Đám người hơi giật mình.
Đây là đáp án bất ngờ.
Bùi Triệt nhíu mày, lòng bàn tay vỗ xuống mặt bàn, có chút hứng thú nói: “Nếu chúng ta đều đã nói ra, vậy em có một vấn đề.”
Anh ấy nghiêm túc nhìn Bùi Uyên: “Anh cả, trước đó Kiều Sở Sở và Lâm Thanh bị bắt cóc, Kiều Sở Sở hôn mê ngủ cả ngày trong bệnh viện, sau khi tỉnh lại Kiều Sở Sở nói có người hôn em ấy, người hôn em ấy có phải anh không?”
Mấy em trai hơi giật mình, lại lần nữa nhìn về phía Bùi Uyên.
Bùi Uyên ngồi ở vị trí chủ vị, vẻ mặt bình tĩnh cười với Bùi Triệt một tiếng, cũng không trả lời.
Như không nói gì.
Nhưng lại như đã nói hết.
Mọi người cùng nhau hít sâu một hơi, như bị sét đánh.
Bùi Uyên làm như không thấy vẻ mặt của các em trai, nhẹ nhàng nói: “Các em làm gì, anh không quan tâm, nhưng không được phép quấy rối, không được nội chiến, chuyện đánh nhau tuyệt đối không thể xảy ra lần nào nữa, nếu ai gây chuyện, ồn ào đến trước mặt Kiều Sở Sở, đừng trách anh không khách sáo.”
Ánh mắt Bùi Uyên dần trở nên sắc bén: “Càng không cho phép tổn thương tiểu bát, nếu ai làm em ấy tổn thương, cút ra khỏi nhà họ Bùi cho anh.”
Bùi Triệt lấy lại tinh thần, nhìn dáng vẻ bất an đi qua đi lại trên hành lang của Kiều Sở Sở.
Ý nghĩ sâu xa trong ánh mắt anh không tiếng động lan ra như khói đen: “Thẩm Chước Ngôn này sao lại đột nhiên xuất hiện như quỷ vậy?”
Một lát sau, cửa phòng CT mở ra.
Kiều Sở Sở đẩy Thẩm Chước Ngôn, đi về phía Bùi Triệt: “Trước khi có kết quả, chúng ta vẫn nên nghỉ ngơi thật tốt đi.”
Bùi Triệt che giấu bản thân, không muốn đề cho Kiều Sở Sở phát hiện.
Thẩm Chước Ngôn nằm trên giường bệnh, an ổn như một người đẹp vừa thức giấc, giọng nói mang theo sự thăm dò: “Vậy cậu… sẽ ở bên cạnh tôi chứ?”
Giọng Kiều Sở Sở vô cùng dứt khoát: “Yên tâm đi, tôi đã nói người trả tiền là tôi, đương nhiên tôi cũng phải ở lại đến khi cậu an toàn, lúc trước đi học cậu đã không ít lần giúp đỡ tôi.”
Cô đi ngang qua Bùi Triệt, hương thơm nhàn nhạt còn sót lại quanh quẩn bên mũi Bùi Triệt.
Bùi Triệt nhìn về phía bóng lưng hai người.
Thân thể gầy yếu lúc nào cũng có thể ôm ném lên giường của Kiều Sở Sở vậy mà lại có thể đẩy giường bệnh cồng kềnh.
Trợ lý đứng bên cạnh Bùi Triệt cảm thán: “Chủ tịch, cảm giác em gái anh là một người bạn gái thật dịu dàng, tên nhóc đi cùng cô ấy cũng không biết đã tích bao nhiêu may mắn nữa.”
Bùi Triệt hừ lạnh: “Đó không phải bạn trai em ấy.”
Trợ lý nghi hoặc: “Hả?”
Ánh mắt Bùi Triệt hiện lên sự hung ác nham hiểm, ngoan độc nói: “Cũng sẽ không phải là bạn trai em ấy.”
Một bên khác, Kiều Sở Sở ngồi xuống bên cạnh giường bệnh Thẩm Chước Ngôn, vừa thả lỏng đã bắt đầu ngẩn người.
Bùi Triệt đứng cách phòng cấp cứu không xa, cất bước đi về phía cô.
Kiều Sở Sở thầm thở dài.
[Vừa rồi mình thấy được tương lai mới của mình, mình vì đắc tội với nhân vật lớn nào đó, cuộc sống của mình mới đi xuống dốc, cho nên cho dù thế nào cũng phải biến nhân vật lớn kia thành người của mình, hoặc là, mình phải trở thành nhân vật lớn.]
Cô liên tục gõ vào mép điện thoại, vẻ mặt dần trở nên u ám.
[Nếu như mình không bắt được nhân vật lớn mình đắc tội, người yêu mình, người mình quan tâm, tất cả đều chết không yên.]
[Người còn sống chỉ còn mình.]
[Kết cục mình mới thấy, chứng minh mình sẽ bị hai lão già nhà họ Long làm nhục, nhưng mình lại cảm thấy… Không chỉ sẽ có hai người kia đến hạ nhục mình.]

Bình luận (0)

Để lại bình luận