Chương 326

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 326

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cậu Muốn Công Việc Gì
[Hai người đàn ông kia sẽ tìm thêm nhiều đàn ông làm nhục mình trong bệnh viện tâm thần, thậm chí vô cùng có khả năng sẽ dùng cơ thể mình để làm giao dịch.]
Kiều Sở Sở không nói ra được sự phiền muộn quanh quẩn trong lồng ngực, vô thức lướt video trên điện thoại, càng nghĩ càng tức giận!
[Đáng chết, mình chưa từng nghĩ đến chuyện Hạ Tuyết Thuần sẽ tìm người làm nhục mình, mình cho rằng cô ta cùng lắm là muốn giết mình!]
[Nếu cô ta đã độc ác như vậy, vậy mình sẽ đưa cô ta vào bệnh viện tâm thần, để cho hai tên đàn ông chó có ý đồ muốn làm nhục mình nếm thử cảm giác bị người khác vũ nhục thân thể! Mình muốn để hai người họ sống không bằng chết!!!]
Bàn tay đang cầm điện thoại của cô bị một bàn tay khác bọc lại.
Kiều Sở Sở hơi giật mình, nâng mắt lên, chạm vào đôi mắt đen nhánh của Thẩm Chước Ngôn.
Kiều Sở Sở vì tức giận mà trong mắt ánh lên hơi nước, cho dù đã dùng lí trí để kiềm chế nhưng vẻ mặt vẫn hơi dữ tợn.
Giống như một mãnh thú bị vây lại góc tường đang nhe răng trợn mắt.
Thẩm Chước Ngôn hơi nâng người lên, đôi mắt phượng lạnh nhạt phản chiếu dáng vẻ của cô, chậm rãi tiến lại gần cô: “Kiều Sở, cậu có thể cho tôi một công việc không?”
Kiều Sở Sở nhíu mày: “Cậu muốn công việc gì?”
Mắt phượng lạnh của Thẩm Chước Ngôn chăm chú nhìn cô: “Trở thành vệ sĩ của cậu.”
“?” Kiều Sở Sở cho rằng mình nghe nhầm: “Trở thành vệ sĩ của tôi? Tôi không cần vệ sĩ.”
“Không, cậu cần.” Thẩm Chước Ngôn chống nửa người dậy, tiến về phía cô, từng bước dẫn dắt: “Tôi rất giỏi đánh nhau, cậu không cho tôi tiền cũng được, tôi chỉ cần bao ăn bao ở, mỗi ngày đi theo cậu là được rồi.”
Anh ta nắm chặt lấy tay cô: “Tôi có thể trở thành chú chó trung thành nhất bên cạnh cậu, tin tôi.”
Kiều Sở Sở nghe xong càng khiếp sợ hơn.
[Hả? Chú chó trung thành nhất???]
Trong đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Chước Ngôn lóe lên ánh sáng nóng rực: “Sao, cậu muốn tôi không?”
Vẻ mặt Bùi Triệt trầm xuống, nhanh chân đi về phía Kiều Sở Sở.
Hai mắt Kiều Sở Sở đột nhiên chuyển thành màu đen, ngã xuống đất!
Nét mặt Bùi Triệt lập tức thay đổi, ngồi xổm xuống bên cạnh cô!
Thẩm Chước Ngôn cũng bối rối đứng dậy: “Kiều Sở!”
Anh ta lúng túng nhìn về phía Bùi Triệt: “Sao cậu ấy lại đột nhiên hôn mê?”
Bùi Triệt không rảnh để ý, lập tức bế cô lên, mang Kiều Sở Sở chạy vội về phòng cấp cứu, tìm người cứu giúp, đồng thời gửi tin nhắn lên nhóm.
“Kiều Sở Sở ngất xỉu, mau đến bệnh viện của em!”

Kiều Sở Sở cảm giác mình vẫn nằm nguyên trên mặt đất.
Sau khi nghe xong câu nói kia của Thẩm Chước Ngôn, cô cảm thấy như có thứ gì đó xông ra, cơ thể như bị phong ấn, mở mắt ra, không ngờ mắt trái mắt phải lại nhìn thấy thế giới khác nhau.
Cô thử nhắm mắt trái lại, dùng mắt phải nhìn.
Một bà lão rất hiền hòa đứng trước mặt cô, ghét bỏ nhìn cô.
Cô run rẩy vươn tay, nắm lấy ống quần của bà lão, không cam lòng nói: “Tôi đã giúp bà nhiều lần như vậy, bà luôn miệng nói đối xử với tôi như cháu gái, tại sao bà còn phản bội tôi?”
Bà lão kia rút chân về, giọng nói không che giấu sự bất mãn: “Người nịnh bợ tôi hàng ngày rất nhiều, cô cũng chỉ là một trong số những người nịnh nọt tôi mà thôi, cô là vì tiền, vì địa vị, vì danh lợi nên mới nịnh nọt tôi, tôi không chọn cô có gì là sai?”
Cô hơi giật mình, lửa giận lan ra khắp nội tạng: “Cho dù tôi nịnh bợ bà thì sao? Tôi giúp bà nhiều lần như vậy, ngay cả mạng cháu trai bà cũng là tôi cứu về! Bây giờ bà lại muốn hợp tác với Hạ Tuyết Thuần đưa tôi vào bệnh viện tâm thần, bà đúng là lòng lang dạ sói!”
Mặt bà lão dần lạnh xuống: “Đứa nhỏ Tuyết Thuần mới thật lòng đối xử với tôi, cô hãm hại tổn thương nó nhiều lần, tội lỗi của cô nhiều không đếm xuể!”
“Hơn nữa người nhà cô đều đã chết, cô lẻ loi một mình, vốn đã điên điên khùng khùng, Tuyết Thuần muốn đưa cô vào bệnh viện tâm thần để chữa trị cho cô, cô đứa nhỏ này sao lại không biết tốt xấu như vậy chứ?”
Bà lão chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Kiều Sở Sở, chỉ cần cô chữa trị xong tôi sẽ thả cô ra, bà lão tôi rất trọng tình trọng nghĩa!”
Hạ Tuyết Thuần ở bên cạnh vuốt ngực cho bà lão: “Bà, bà đừng tức giận, Kiều Sở Sở chính là người không chân thành như vậy, bà đừng tức giận vì người như vậy!”
Kiều Sở Sở càng nhìn càng tức, dứt khoát nhắm mắt phải lại, dùng mắt trái nhìn thế giới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận